êm đó, vụ án Diệp Tư Trần theo đuổi bao lâu nay đi đến hồi kết — và không phải hồi kết bình yên. Chàng bị phục kích trên đường về, và lần này vết thương nặng hơn nhiều so với trước.
Trình Uyển nhận tin lúc nửa đêm. Nàng chạy đến thư phòng chính, nơi người ta đang khiêng chàng vào. Nhìn thấy bộ dạng của chàng, lần đầu tiên kể từ năm ngoái, nàng cảm thấy sợ hãi thật sự — không phải sợ cho bản thân nàng, mà sợ cho người khác.
Thầy thuốc chữa trị suốt canh năm. Trình Uyển ngồi ngoài cửa, không đi đâu, không nói chuyện với ai. Tiểu Xuân mang trà nàng không uống. Tiếng chim bắt đầu kêu khi trời dần sáng, và cuối cùng thầy thuốc ra bảo đã qua cơn nguy hiểm.
Nàng vào phòng, ngồi xuống cạnh giường chàng. Diệp Tư Trần nằm nhắm mắt, mặt nhợt nhạt, nhưng thở đều đặn. Nàng nhìn chàng rất lâu.
Rồi nàng cầm lấy bàn tay chàng — điều nàng chưa bao giờ chủ động làm trước đây — và nói khẽ, chỉ đủ cho chính nàng nghe:
— Ta thích chàng rồi. Tư Trần.
Im lặng.
Rồi những ngón tay chàng khẽ động, siết nhẹ lấy tay nàng.
Trình Uyển ngước nhìn — Diệp Tư Trần đang nhìn nàng, đôi mắt mệt mỏi nhưng trong vắt và ấm — điều hiếm gặp đến mức nàng không chắc mình đang thấy thật hay mơ.
— Ta nghe thấy, chàng nói, giọng khàn khàn vì mệt. Từ đầu đến cuối.
Trình Uyển mặt đỏ bừng, muốn rút tay lại. Chàng không để nàng rút.
— Trình Uyển, chàng gọi tên đầy đủ của nàng, giọng nghiêm túc đến mức nàng không dám thở, ta cũng vậy. Đã lâu rồi. Ta chỉ không biết cách nói.
Khoảnh khắc đó, trong phòng bệnh lờ mờ ánh sáng buổi sớm, hai người họ — hai người từng tổn thương, từng không dám hy vọng — cuối cùng cũng nhìn thẳng vào nhau và không quay đi nữa.
"Tình yêu đến không phải lúc họ trao nhau lời thề ngọt ngào, mà lúc họ ở cạnh nhau qua đêm dài nhất, và không ai bỏ đi."