Họ đã sống cùng nhau được hai tháng mà chưa một lần gọi tên nhau. Chàng gọi nàng là "nàng", nàng gọi chàng là "thế tử". Đó là khoảng cách — không lớn, nhưng vẫn đó, như một lớp sương mỏng giữa hai người.
Rồi một buổi tối, họ ngồi ở hiên thư phòng, Diệp Tư Trần đọc sách, Trình Uyển thêu gối. Ngọn đèn dầu cháy vàng, côn trùng mùa hè kêu râm ran ngoài vườn.
— Thế tử, ta muốn hỏi chàng một điều.
Chàng hạ sách xuống.
— Nói đi.
— Tại sao chàng đồng ý lấy ta? Ta biết đây là ý Thái hậu, nhưng thế tử hoàn toàn có thể từ chối. Chàng không phải người dễ bị ép.
Diệp Tư Trần nhìn ra vườn tối một lúc.
— Ta đã từng cưới người ta yêu, chàng bắt đầu, giọng chàng phẳng nhưng Trình Uyển nghe ra bên dưới đó là điều gì đó nặng nề. Nàng ấy mất trong năm đầu tiên. Từ đó ta không muốn lấy người nào nữa.
Trình Uyển im lặng, giữ kim thêu yên trong tay.
— Nhưng lần này, chàng tiếp, Thái hậu nói với ta rằng nàng cũng vừa trải qua tổn thương. Rằng cả hai chúng ta đều không cần tình yêu — chỉ cần một người cùng bước tiếp. Ta nghĩ... ta có thể làm điều đó.
Trình Uyển nhìn chàng rất lâu. Vậy ra Thái hậu biết. Bà ấy đã ghép hai người tổn thương lại với nhau — không phải vì chính trị, mà vì...
— Tư Trần, nàng gọi tên chàng lần đầu tiên, khẽ như một làn gió, cảm ơn chàng đã nói thật với ta.
Diệp Tư Trần sững lại. Đây là lần đầu tiên từ sau khi vợ cũ mất, có người gọi tên chàng bằng giọng như thế — không kính trọng, không sợ hãi, chỉ là... chân thành.
— Uyển, chàng gọi đáp lại, cũng nhẹ như thế.
Hai người nhìn nhau trong ánh đèn. Lớp sương mỏng giữa họ, lặng lẽ, tan đi.