Không phải ai cũng vui với cuộc hôn nhân này.
Trình Uyển biết điều đó từ lâu. Nàng biết trong phủ có người của phe địch cắm vào. Nàng biết bên ngoài có người muốn dùng nàng để uy hiếp Diệp Tư Trần. Nàng chỉ không ngờ rằng mũi nhọn đầu tiên lại nhắm thẳng vào nàng vào một buổi tiệc ở Tướng phủ.
Người đó là Liễu Quý phi — người tình cũ của Diệp Tư Trần mà cả kinh thành đều biết, trừ nàng. Liễu Quý phi đẹp và sắc sảo, đứng giữa đám đông như bông mẫu đơn nở rộ, và bà ta nhìn Trình Uyển với đôi mắt lạnh như dao.
— Trình phu nhân, nghe nói bà từng có hôn ước với người khác trước khi lấy thế tử? Người đó... hiện đang ở đâu nhỉ?
Cả gian phòng nhìn về phía Trình Uyển. Nàng cảm thấy nỗi đau quen thuộc chớp lên trong ngực — vết thương cũ bị chọc vào đúng chỗ — nhưng nàng không để nó hiện ra trên mặt.
— Người đó nàng đáp, giọng nhẹ và điều, đã tự mình chọn con đường của họ. Ta tôn trọng lựa chọn của người khác. Còn ta, ta đang ở đây — bên cạnh phu quân của ta.
Vừa lúc đó, một bàn tay ấm áp đặt lên sau lưng nàng. Trình Uyển không cần quay đầu cũng biết là ai.
Diệp Tư Trần đứng sau nàng, nhìn thẳng vào Liễu Quý phi với ánh mắt lạnh đến mức người ta không dám đối diện.
— Phi nương, chàng nói, từng chữ được đặt xuống chắc chắn như búa đóng đinh, phu nhân của ta không cần phải chứng minh bất cứ điều gì với bất kỳ ai.
Chàng dẫn Trình Uyển ra khỏi đám đông. Nàng đi theo, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay chàng vẫn còn nhẹ đặt trên lưng nàng.
Khi đến góc vắng, chàng nhìn nàng từ đầu xuống chân.
— Nàng có sao không?
— Không sao.
— Nàng hay nói "không sao" lắm.
Trình Uyển nhìn chàng, rồi thở nhẹ.
— Có một chút đau. Nhưng thật sự không sao. Vết thương cũ thôi, nàng thành thật nói, lần đầu tiên nói thật với chàng về điều này. Sẽ qua.
Diệp Tư Trần nhìn nàng lâu hơn bình thường.
— Ta biết nàng đau. Ta xin lỗi vì không đến sớm hơn.