Một tháng sau ngày cưới, Trình Uyển tình cờ phát hiện bí mật đầu tiên của Diệp Tư Trần.
Đó là một buổi tối chàng về muộn hơn bình thường. Nàng không ngủ được, đang ngồi đọc sách ở thư phòng thì nghe tiếng bước chân không đều. Nàng đẩy cửa ra thì thấy chàng đang tựa vào tường hành lang, một tay ép lên bên hông, áo ngoài loang một vệt tối.
Máu.
— Thế tử bị thương!
— Không sao. Chàng gạt tay nàng ra. Đừng làm ầm.
— Không sao mà chảy máu? Trình Uyển không biết từ đâu lòng dũng cảm tràn lên. Nàng giữ tay chàng lại. Vào trong đi, để ta xem.
Diệp Tư Trần nhìn nàng — lần này ánh mắt chàng có gì đó khác. Không còn là sự thờ ơ lạnh lùng nàng quen thấy. Chàng để nàng dìu vào phòng.
Vết thương dài trên bên hông phải, rõ ràng là do kiếm. Trình Uyển không hỏi tại sao, không hỏi từ đâu. Nàng chỉ lấy thuốc trong hộp cứu thương mà nàng đã chuẩn bị từ khi về làm dâu phủ này — vì nàng đã nghe nói thế tử thường xuyên bị thương mà không bao giờ để ai biết.
Bàn tay nàng cẩn thận lau vết thương. Diệp Tư Trần ngồi bất động, nhìn xuống đỉnh đầu của vợ đang cúi xuống băng bó cho chàng.
— Nàng không hỏi ta bị thương ở đâu về?
— Khi nào thế tử muốn nói thì nói. Nàng cắt băng, cột lại gọn gàng. Ta không hỏi những điều người ta chưa muốn kể.
Im lặng kéo dài một hồi.
— Ta đang điều tra một vụ án, chàng nói, giọng trầm và nhẹ hơn thường lệ. Có người muốn ta dừng lại.
— Thì thế tử có dừng lại không?
— Không.
Trình Uyển nhìn chàng, rồi khẽ cười.
— Vậy thì cẩn thận hơn đi. Ta còn chưa biết cách sống một mình ở kinh thành này.
Lần đầu tiên kể từ ngày quen biết, Trình Uyển thấy khóe môi Diệp Tư Trần khẽ nhích lên — không phải cười, nhưng gần với nó hơn bất kỳ điều gì nàng từng thấy.