Cô không ngủ được đêm đó.
Không phải vì sợ — vì cô đang phân tích. Nếu Khải nói thật, cô đã bị lợi dụng bởi người cô tin tưởng và nhiệm vụ của cô hoàn toàn khác với những gì cô nghĩ. Nếu Khải nói dối, anh ta là người nguy hiểm nhất cô từng gặp — người che giấu tội ác sau câu chuyện về cha bị hại.
Cô cần xác minh độc lập.
Sáng sớm, trước khi văn phòng mở cửa, cô gọi cho người duy nhất cô có thể liên lạc ngoài hệ thống của Hùng — một người bạn cũ làm ở cơ quan kiểm tra tài chính nhà nước.
— Tôi cần cô kiểm tra một cái tên, — Minh Anh nói. — Hùng Văn Thành, khoảng năm mươi tuổi, tự nhận là cơ quan kiểm tra độc lập.
Bạn cô im lặng một lúc. — Mày biết người này từ đâu?
— Từ việc. Sao vậy?
— Không có cơ quan kiểm tra độc lập nào có người tên Hùng Văn Thành trong danh sách chính thức. Tao đã kiểm tra qua hệ thống rồi.
Xác nhận thứ nhất.
Cô đến văn phòng lúc tám giờ, sớm hơn thường lệ. Ngồi vào bàn, mở máy tính, làm việc như bình thường. Nhưng đồng thời, cô truy cập vào hệ thống theo cách khác — không phải tìm kiếm thêm tài liệu, mà kiểm tra lại lịch sử truy cập của chính mình.
Phát hiện: mỗi lần cô mở tài liệu quan trọng, có một tài khoản khác truy cập vào cùng file đó trong vòng mười lăm phút. Tài khoản ẩn danh, không có tên trong hệ thống. Nhưng địa chỉ IP — cô theo dõi ngược lại — dẫn đến một địa điểm bên ngoài công ty.
Hùng đã theo dõi mọi thứ cô tìm được, theo thời gian thực.
Lúc mười giờ sáng, Khải đến văn phòng. Anh đi ngang qua bàn cô không dừng lại, không nhìn cô, tiếp tục vào phòng riêng. Cách hành xử bình thường nhất trong vòng ba tuần qua.
Mười lăm phút sau, một file xuất hiện trong thư mục chia sẻ của cô — không có người gửi, không có tên file, chỉ có một tài liệu PDF. Cô mở ra.
Bên trong là hồ sơ đầy đủ của Hùng Văn Thành — không phải hồ sơ chính thức mà hồ sơ thật: lịch sử làm việc cho ba tập đoàn tư nhân, bị sa thải hai lần vì tham nhũng, và hiện đang làm việc tự do cho một công ty đầu tư nước ngoài muốn thâu tóm tập đoàn Minh Khải.
Ở cuối file, một dòng viết tay được scan lại: Cô có thể tin thông tin này. Hoặc không. Nhưng hãy hỏi mình: từ đầu đến giờ, ai nói với cô sự thật và ai không?
Không ký tên. Nhưng cô biết của ai.
Lúc mười hai giờ, điện thoại của cô rung — tin nhắn từ Hùng: Gửi tài liệu ngay bây giờ. Chúng tôi di chuyển vào chiều nay.
Di chuyển. Nghĩa là họ đã sẵn sàng. Và họ muốn tài liệu trước khi "di chuyển" — trước khi cô kịp làm gì khác.
Cô nhìn tin nhắn đó, rồi nhìn file Khải vừa gửi cho cô, rồi nhìn màn hình máy tính với tất cả dữ liệu cô đã thu thập.
Cô cần quyết định. Ngay bây giờ.
Cô đứng dậy, đi về phía phòng của Khải, gõ cửa. — Tôi cần gặp ông.
Anh nhìn lên. Không hỏi thêm gì — chỉ gật đầu về phía ghế trước bàn anh. — Ngồi xuống.
— Hùng muốn tôi gửi tài liệu ngay bây giờ, — cô nói thẳng. — Và tôi không gửi. Nhưng tôi cần biết — những gì ông nói với tôi tối qua, tất cả đều là thật?
Anh nhìn cô một lúc dài. Rồi mở ngăn kéo bàn, lấy ra một chiếc USB. — Đây là toàn bộ bằng chứng bố tôi để lại. Không phải bản sao như ở tầng hai mươi mốt — bản gốc. — Anh đặt USB lên bàn nhưng không đẩy về phía cô. — Nếu cô cầm thứ này và đến đúng người, những kẻ đứng sau vụ biển thủ và cái chết của bố tôi sẽ bị truy tố. Nếu cô cầm thứ này và đến Hùng, tập đoàn sẽ bị thâu tóm và sự thật sẽ bị chôn vùi.
— Tại sao ông không tự đưa cho cơ quan có thẩm quyền?
— Vì trong ba năm qua, mỗi lần tôi chuẩn bị làm vậy, người tôi định liên hệ đều bị vô hiệu hóa trước. Họ ở sâu hơn tôi nghĩ. — Anh nhìn cô. — Tôi cần người từ bên ngoài, không có trong danh sách của họ. Người mà họ không biết là không thuộc về họ.
Cô nhìn cái USB trên bàn. — Ông đã biết tôi không thuộc về Hùng từ khi nào?
— Từ ngày đầu tiên. Cô quá giỏi để chỉ là công cụ bình thường của họ. Và phản ứng của cô với tất cả những gì tôi đặt ra — cô không phải người chỉ làm theo lệnh.
Cô cầm cái USB lên. — Nếu tôi làm điều này, tôi cần biết một điều: ông có liên quan trực tiếp đến bất cứ điều gì bất hợp pháp trong tập đoàn này không?
Anh không trả lời ngay. Anh nhìn cô theo cái nhìn của người đang cân nhắc nên thành thật đến mức nào.
— Có, — anh nói. — Tôi biết về hệ thống che giấu và không báo cáo ngay. Tôi cần thời gian để thu thập đủ bằng chứng — nhưng trong thời gian đó, về mặt kỹ thuật, tôi là đồng lõa im lặng. — Anh dừng lại. — Đó là điều tôi sẽ phải chịu trách nhiệm khi tất cả được đưa ra ánh sáng.
Câu trả lời đó — không hoàn hảo, không trong sáng, nhưng thật — là thứ thuyết phục cô hơn bất kỳ lời biện hộ nào.
Cô đứng dậy, cầm USB. — Tôi biết đúng người để liên hệ. Không phải hệ thống của Hùng.