Bốn tháng sau.
Vụ kiện được công bố vào sáng thứ Hai — không phải tất cả, chỉ phần đầu tiên: ba thành viên HĐQT bị khởi tố về tội danh biển thủ và che giấu tài sản. Hùng Văn Thành bị bắt giữ cùng ngày vì tội môi giới thông tin mật và âm mưu tống tiền doanh nghiệp.
Tên Nguyễn Minh Khải xuất hiện trong báo cáo — không phải trong danh sách bị khởi tố, mà trong danh sách nhân chứng hợp tác cung cấp bằng chứng. Kèm theo ghi chú về "đồng lõa im lặng" và thỏa thuận giảm nhẹ tội danh đổi lấy toàn bộ bằng chứng.
Minh Anh đọc tin tức trong căn phòng làm việc mới của mình — không phải tập đoàn Minh Khải nữa, mà một cơ quan điều tra tài chính thực sự, không phải tổ chức của Hùng. Cô được chính thức tuyển dụng sau khi vụ việc kết thúc, vị trí điều tra viên cấp cao.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ số lạ, nhưng cô nhận ra cách viết ngay lập tức: Tôi thấy cô đọc báo sáng nay. Cảm ơn.
Cô nhìn tin nhắn. Rồi gõ lại: Ông biết tôi ở đâu?
Tôi biết nhiều thứ hơn cô nghĩ. Điều đó đã được chứng minh rồi.
Cô mỉm cười — phản xạ, không cố tình. Rồi gõ: Thỏa thuận của ông tiến triển thế nào?
Đang xử lý. Luật sư nói sẽ mất thêm sáu tháng. Tập đoàn đang tái cơ cấu dưới sự giám sát của cơ quan nhà nước.
Ông có hối hận không?
Lần này khoảng lặng dài hơn trước khi tin nhắn đến: Hối hận vì đã để mọi thứ kéo dài quá lâu trước khi hành động. Không hối hận vì đã hành động.
Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ. Thành phố buổi sáng — bình thường, không có gì thay đổi bề ngoài. Nhưng bên dưới bề mặt, trong các phòng họp và tòa án và văn phòng luật, những thứ đã tồn tại nhiều năm đang được tháo dỡ từng mảnh.
Không hoàn hảo. Không có kết thúc gọn gàng — Khải vẫn phải đối mặt với hậu quả pháp lý từ sự im lặng của mình, những người thực sự đứng sau cùng trong mạng lưới vẫn chưa bị xác định hoàn toàn, và sự thật về cái chết của Lê Quang Vinh vẫn cần thêm điều tra.
Nhưng là bắt đầu.
Điện thoại rung lần nữa: Cô có muốn uống cà phê không? Tôi đang ở quán đối diện tòa nhà của cô.
Cô nhìn tin nhắn. Rồi nhìn ra cửa sổ — và đúng là có một người đàn ông quen thuộc đang ngồi ở quán cà phê bên kia đường, nhìn lên tòa nhà của cô.
Cô mặc áo khoác, lấy điện thoại, đi ra ngoài.
Khi cô bước vào quán, anh đã có hai ly cà phê trên bàn. Ngồi xuống đối diện nhau, cùng một khoảng cách như văn phòng tập đoàn Minh Khải bốn tháng trước — nhưng không có bàn to, không có quyền lực hiển thị, không có trò chơi thông tin.
— Ông vẫn theo dõi tôi, — cô nói.
— Thói quen, — anh nói. — Khó bỏ.
— Ông cần bỏ một số thói quen.
— Tôi biết. — Anh uống cà phê. — Đó là điều tôi đang học.
Họ ngồi im một lúc. Ngoài cửa sổ, thành phố tiếp tục — người đi bộ, xe cộ, cuộc sống không chờ đợi bất kỳ vụ kiện hay điều tra nào.
— Ông Khải, — cô nói, — tôi có một câu hỏi tôi chưa bao giờ hỏi thẳng.
— Hỏi đi.
— Từ đầu đến cuối, có lúc nào ông thực sự không chắc tôi đứng về phía nào không?
Anh nhìn cô. Khoảng lặng — không phải khoảng lặng tính toán như trước, mà khoảng lặng của người đang nghĩ thật.
— Có, — anh nói. — Một lần. Đêm tôi đến căn hộ của cô trong mưa. Trước khi cô mở cửa, trong khoảng ba mươi giây tôi đứng ngoài đó — tôi không chắc cô sẽ mở hay không. Và nếu cô không mở, tôi không biết mình sẽ làm gì.
— Nhưng tôi mở.
— Cô mở. — Anh nhìn ly cà phê. — Đó là lúc tôi biết.
— Biết gì?
— Biết rằng mình đã đặt cược đúng người.
Minh Anh nhìn anh — người đàn ông vừa mất đi phần lớn những gì anh xây dựng, đang đối mặt với quy trình pháp lý còn kéo dài, và ngồi đây uống cà phê buổi sáng như thứ bình thường nhất trên đời.
— Đặt cược, — cô nhắc lại. — Ông luôn nói về mọi thứ như một ván cờ.
— Thói quen. — Anh nhìn lên, và lần này ánh mắt không có tính toán trong đó. — Tôi đang học bỏ thói quen đó cũng vậy.
Cô cầm ly cà phê lên. — Sáu tháng nữa, khi thỏa thuận của ông xong, ông định làm gì?
— Chưa biết. Đó là lần đầu tiên trong nhiều năm tôi không có kế hoạch cho điều đó.
— Nghe như tiến bộ.
— Nghe như đáng sợ.
— Hai thứ đó hay đi cùng nhau.
Anh nhìn cô với vẻ mặt mà cô nghĩ — sau tất cả những gì đã xảy ra — là gần nhất với thật của anh. Không phải tính toán, không phải biểu diễn, chỉ là người.
— Minh Anh, — anh nói.
— Gì?
— Lần sau nếu có người gửi cô đến điều tra tôi, cô có thể hỏi thẳng tôi không? Sẽ nhanh hơn nhiều.
Cô nhìn anh, rồi bật cười — tiếng cười thật, không phải bởi vì câu đó buồn cười mà bởi vì sau bốn tháng căng thẳng, cười được là điều đáng trân trọng.
— Không hứa, — cô nói. — Nhưng tôi sẽ cân nhắc.
— Hết —