Anh ngồi xuống ghế đối diện cô, bàn tay đặt lên đùi, không che giấu — cử chỉ của người muốn cho thấy mình không có gì để che.
— Lê Quang Vinh là bố tôi, — anh nói.
Cô dừng lại. — Bố ông? Nhưng ông mang họ Nguyễn—
— Mẹ tôi họ Nguyễn. Bố tôi và mẹ tôi không kết hôn — ông có gia đình riêng. Tôi mang họ mẹ. Không nhiều người biết mối quan hệ đó.
Mảnh ghép đầu tiên rơi vào chỗ. — Ông thừa kế tập đoàn từ ông Lê Quang Vinh.
— Không chính xác. Ông Vinh không sở hữu tập đoàn — ông là Chủ tịch HĐQT được bổ nhiệm. Người sở hữu thực sự là một nhóm cổ đông ẩn danh. Và dự án Omega — — Anh dừng lại một nhịp — là cố gắng của bố tôi để vạch trần nhóm đó.
Minh Anh nhìn anh, tất cả những mảnh ghép cô đã thu thập đang sắp xếp lại theo hướng hoàn toàn khác. — Ông Lê Quang Vinh không phải là người tạo ra dự án Omega để che giấu — ông ta đang điều tra nó.
— Đúng. Và khi ông ta tìm ra đủ bằng chứng, ông ta từ chối tiếp tục ký vào các tài liệu hợp thức hóa những giao dịch bất hợp pháp. Chúng tìm cách loại bỏ ông. — Giọng Khải thấp hơn, không mất kiểm soát nhưng sắc hơn. — Nhưng trước khi mất, ông ta đã chuyển tất cả bằng chứng cho tôi.
— Hộp tài liệu ở tầng hai mươi mốt.
— Không. Đó là bản sao. Bản gốc ở chỗ khác. Hộp tài liệu kia là cái bẫy — tôi đặt nó ở đó sau khi biết cô được phái đến. Tôi muốn xem cô phản ứng thế nào khi tìm thấy.
Cô nhìn anh với cảm giác vừa tức giận vừa phải thừa nhận tầm nhìn xa của người đối diện. — Ông đã biết tôi là ai từ đầu.
— Từ ngày cô nộp đơn. Hồ sơ của cô tốt nhưng không hoàn hảo — có những điểm nhỏ không khớp với người thật sự chỉ làm tư vấn tài chính. — Anh nhìn thẳng vào mắt cô. — Tôi biết Hùng. Ông ta tiếp cận tôi hai năm trước, muốn mua tài liệu bố tôi để lại. Tôi từ chối. Ông ta tìm cách khác để lấy.
— Ông ta dùng tôi.
— Và cô dùng ông ta — hoặc cô nghĩ vậy. Vấn đề là không ai trong số các anh thực sự biết mình đang làm gì cho ai.
Minh Anh đứng dậy, đi lại phía cửa sổ. Bên ngoài mưa vẫn rơi, đèn đường phản chiếu trên mặt đường ướt.
— Ông muốn gì từ tôi? — Cô hỏi, không quay lại.
— Tôi muốn người có thể xử lý bằng chứng bố tôi để lại theo cách đúng đắn. Không phải để tống tiền, không phải để bán cho người trả giá cao nhất — mà để đưa ra cơ quan thực sự có thẩm quyền. — Anh đứng dậy. — Hùng không phải cơ quan đó. Nhưng nếu cô thực sự đến từ tổ chức muốn làm đúng, thì có thể cô là người tôi cần.
Cô quay lại nhìn anh. — Và nếu tôi là người của Hùng, và tất cả những gì ông vừa nói là cái bẫy tiếp theo?
— Thì ông ta cũng không lấy được bằng chứng thật vì ông ta không biết bằng chứng thật ở đâu. — Anh mỉm cười lần đầu tiên kể từ khi cô biết anh — không phải cười vui, là cười của người đã tính toán xong. — Trong bất kỳ trường hợp nào, tôi vẫn kiểm soát thứ quan trọng nhất.
Cô nhìn anh trong ánh đèn vàng của căn hộ nhỏ, mưa ngoài cửa sổ, và nhận ra mình không biết mình đang ở phía nào của bàn cờ này — hay liệu có phía nào là của cô không.