Cô gọi cho Hùng lúc mười một giờ đêm.
— Tôi có đủ bằng chứng, — cô nói. — Dự án Omega là hệ thống che giấu thất thoát từ mười năm trước. Nguyễn Minh Khải đứng đầu. Và Lê Quang Vinh nhiều khả năng bị giết vì từ chối tham gia tiếp.
Một khoảng lặng dài từ đầu dây kia.
— Hùng? — Cô hỏi.
— Tôi nghe. — Giọng ông không giống thường ngày. — Cô gửi tài liệu cho tôi chưa?
— Chưa. Tôi định gặp trực tiếp—
— Gửi ngay bây giờ. Qua kênh an toàn. Rồi về nhà và không quay lại công ty đó.
— Sao lại vậy? Chúng ta chưa—
— Minh Anh. — Giọng ông trở nên căng. — Có người biết cô ở đó tối nay. Tôi vừa nhận được cảnh báo từ phía bên trong.
Cô đứng yên. — Ai?
— Chưa rõ. Nhưng cô phải ra khỏi đó ngay.
Cô ngắt máy, nhìn quanh căn hộ thuê nhỏ của mình. Cửa sổ — đèn đường, xe cộ, mưa bắt đầu rơi. Không có gì bất thường. Nhưng cảm giác bất thường.
Cô chuẩn bị túi — ổ USB, máy ảnh, hộ chiếu, tiền mặt. Những thứ cần thiết nhất nếu phải rời đi không kịp suy nghĩ.
Tiếng gõ cửa.
Cô đứng yên. Ai đến lúc mười một giờ đêm khi trời đang mưa?
— Trần Minh Anh. — Giọng người bên ngoài. — Tôi biết cô ở trong đó.
Giọng Nguyễn Minh Khải.
Cô nhìn cửa, tính toán. Không mở — cô có thể ra ban công, xuống tầng dưới. Nhưng nếu anh ta có người dưới đó...
— Tôi đến một mình, — giọng anh tiếp tục. — Và tôi đến để cảnh báo cô, không phải để ngăn cô.
Cô mở cửa, tay giữ chặt điện thoại đã sẵn sàng gọi 113.
Anh đứng ở hành lang, tóc ướt vì mưa, không mặc vest — chỉ áo sơ mi và quần tây. Trông khác hẳn văn phòng. Trông như người bình thường đang rất lo lắng.
— Tôi vào không? — Anh hỏi.
— Nói từ đây đi.
Anh gật đầu. — Hùng — người cô nghĩ là đang điều tra cùng cô — không phải người cô nghĩ.
Cô nhìn anh. — Ông đang nói gì?
— Cô nghĩ cô đang điều tra tôi. Nhưng Hùng không phải từ cơ quan kiểm tra độc lập. Ông ta làm việc cho người muốn lấy tài liệu từ tập đoàn tôi — không phải để công bố sự thật, mà để tống tiền. — Anh nhìn thẳng vào mắt cô. — Cô là công cụ của họ, Minh Anh. Và bây giờ khi cô đã có tài liệu, họ không cần cô nữa.
Cô đứng yên, não xử lý thông tin với tốc độ tối đa. Nếu anh nói thật — cô đang trong nguy hiểm từ phía Hùng, không phải từ anh. Nếu anh nói dối — anh đang cố lấy tài liệu từ tay cô.
— Làm sao tôi biết ông không nói dối? — Cô hỏi.
— Cô không thể biết chắc. — Anh dừng lại. — Nhưng tôi có thể hỏi cô một điều: trong ba tuần qua, ai là người để lộ thông tin về từng bước của cô cho phía bên kia? Ai biết cô vào tầng hai mươi mốt tối nay đủ nhanh để cảnh báo Hùng?
Cô suy nghĩ. Chỉ có một người biết cô đang làm gì từng bước — người cô báo cáo mỗi tối. Hùng.
— Nếu ông đúng, — cô nói chậm rãi, — thì tôi đang đứng ở đây với người mà tôi không biết có thể tin hay không, với tài liệu mà hai phía đều muốn lấy.
— Đúng vậy, — anh nói. — Đó là lý do tôi đến đây thay vì gọi điện. Tôi muốn cô tự quyết định.
Mưa tiếp tục rơi ngoài hành lang. Cô nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình — ướt, không mang theo vũ khí hiển nhiên, và có vẻ mặt của người đang thật sự lo lắng.
— Vào đi, — cô nói cuối cùng. — Nhưng tôi giữ điện thoại.