Cô vào được tầng hai mươi mốt vào ngày thứ ba mươi mốt.
Không phải bằng thẻ truy cập — bằng cách nhờ một nhân viên kỹ thuật đang sửa hệ thống điều hòa giữ cửa trong khi cô "quên mang theo tài liệu." Cách tiếp cận đơn giản đến mức đáng lo ngại. Cô ghi nhận điều đó.
Tầng hai mươi mốt không phải văn phòng thông thường. Không có bàn làm việc, không có máy tính theo hàng — chỉ có một phòng lớn ở trung tâm với tường kính, bên trong là bốn màn hình lớn hiển thị biểu đồ và dữ liệu thời gian thực. Phòng đó đang khóa.
Xung quanh là các phòng nhỏ hơn, cửa gỗ, có tên phòng bằng ký hiệu thay vì tên thông thường. Cô đi dọc hành lang, chụp ảnh nhanh bằng điện thoại.
Ở cuối hành lang, một cánh cửa hé mở.
Cô đẩy cửa vào — phòng lưu trữ, kệ giấy, hộp tài liệu xếp theo năm. Cô đi thẳng đến kệ có nhãn ba năm trước.
Và tìm thấy điều khiến cô đứng yên mười lăm giây.
Một hộp tài liệu, trên đó có nhãn viết tay: Dự án Omega — Giai đoạn 1-3 — LQV/NMK.
LQV — Lê Quang Vinh. NMK — Nguyễn Minh Khải. Cả hai tên cùng xuất hiện trên hộp tài liệu của dự án bí ẩn nhất trong công ty.
Cô mở hộp. Bên trong không phải tài liệu kinh doanh — là những tờ giấy viết tay, ảnh chụp, và một tập hợp email in ra. Cô lấy máy ảnh nhỏ từ túi, bắt đầu chụp từng trang.
Mười hai phút sau, cô đã chụp xong phần lớn và chuẩn bị rời đi thì nghe tiếng bước chân từ ngoài hành lang.
Cô đặt hộp trở lại đúng chỗ, tắt đèn phòng, đứng sát tường trong bóng tối. Tiếng bước chân đến gần — rồi dừng lại trước cửa phòng cô đang đứng.
Im lặng ba giây. Bốn giây. Năm giây.
Rồi bước chân đi tiếp.
Cô thở ra, chờ thêm hai phút, rồi rời khỏi tầng hai mươi mốt theo cầu thang bộ.
Tối hôm đó, cô đọc những gì đã chụp.
Dự án Omega là gì: một hệ thống song song — tài khoản, công ty con, dòng tiền — hoạt động bên cạnh tập đoàn chính thức. Không phải để biển thủ. Để che giấu.
Che giấu điều gì: một khoản đầu tư thất bại từ mười năm trước, được che đậy qua nhiều lớp công ty vỏ bọc, số tiền gốc ban đầu là hai trăm tỷ. Nếu bị phát hiện, tập đoàn sẽ sụp đổ và nhiều người sẽ vào tù — không phải chỉ Nguyễn Minh Khải.
Và Lê Quang Vinh biết. Ông ta không chịu ký thêm giấy tờ để tiếp tục che giấu. Ba tháng sau, ông ta chết trong tai nạn giao thông.
Cô nhìn vào màn hình, tay lạnh. Đây không còn là điều tra về biển thủ nữa. Đây là điều tra về cái chết của một người.
Và người đứng đầu tổ chức đó — người ký tên cùng Lê Quang Vinh trên hộp tài liệu — là Nguyễn Minh Khải.