Chương 5: Cuộc Trò Chuyện Trong Thang Máy Và Những Gì Không Được Nói
Cập nhật: 8/6/2026
Thứ Tư tuần thứ tư, thang máy bị hỏng lúc bốn giờ chiều.
Không phải hỏng hoàn toàn — bị kẹt giữa tầng mười sáu và mười bảy trong tám phút, đủ để Minh Anh và Nguyễn Minh Khải — người duy nhất ở trong thang máy cùng cô — có một cuộc trò chuyện mà không ai có thể nghe.
Hoặc đó là điều cô nghĩ.
Tám phút đầu tiên, cả hai đều im lặng. Anh đứng ở góc đối diện, điện thoại trên tay, không nhìn cô. Cô đứng ở góc của mình, nhìn lên bảng hiển thị tầng bị đứng yên.
Rồi anh nói, không ngẩng đầu: — Cô tìm thấy file của Lê Quang Vinh.
Không phải câu hỏi.
— Tôi không biết ông đang nói về điều gì, — cô nói, giọng đều.
— Cô truy cập file lưu trữ ngày 22/09 ba năm trước, lúc mười bốn giờ mười hai phút hôm qua. Hệ thống ghi lại mọi thao tác. — Anh vẫn nhìn điện thoại. — Điều tôi muốn biết là cô nghĩ gì sau khi đọc.
Minh Anh đánh giá tình huống trong vòng hai giây. Phủ nhận sẽ không hiệu quả — anh có bằng chứng. Giả vờ file đó không quan trọng cũng không hiệu quả — anh biết cô là ai. Thật ra, cô bắt đầu nghi ngờ anh biết cô là ai từ ngày đầu.
— Tôi nghĩ Lê Quang Vinh từ chối ký một tài liệu nào đó, — cô nói thẳng. — Và ông ta mất vài tháng sau đó trong điều kiện mà không ai đặt câu hỏi đủ nhiều.
Lần đầu tiên trong cuộc trò chuyện, anh nhìn lên. Ánh mắt không phải tức giận hay ngạc nhiên — là thứ gì đó cô không hoàn toàn đọc được.
— Ai gửi cô đến đây? — Anh hỏi.
— Tôi nộp đơn xin việc qua kênh thông thường và được nhận.
— Tôi không hỏi cách cô đến đây. Tôi hỏi ai gửi cô.
Thang máy bắt đầu hoạt động trở lại với tiếng kêu nhỏ. Cô cảm thấy cánh cửa mở ra, sẽ có người khác bước vào, cuộc trò chuyện sẽ kết thúc.
— Ông Khải, — cô nói nhanh trước khi cửa mở hẳn. — Nếu ông thật sự không biết bốn mươi hai tỷ đó đi đâu, ông cần người trong hệ thống của mình tìm ra. Và nếu ông biết — thì ông biết rõ hơn tôi tại sao tôi ở đây.
Cửa mở. Hai nhân viên bước vào. Cuộc trò chuyện kết thúc.
Anh không nhìn cô trong phần còn lại của hành trình thang máy. Nhưng khi cô bước ra ở tầng mười bảy, cô nghe giọng anh vừa đủ để cô nghe, không đủ để người khác nghe: — Cô hỏi đúng câu hỏi. Nhưng cô đang nhìn sai hướng.
Minh Anh bước ra, cố giữ bước đi bình thường, về đến bàn và ngồi xuống. Tay cô run nhẹ khi mở máy tính.
Anh ta đang giúp cô — hay đang dẫn cô đến bẫy?
Và nếu cô nhìn sai hướng, hướng đúng là đâu?