Tuần đầu tiên trôi qua trong sự yên tĩnh đáng ngờ.
Minh Anh làm việc. Phân tích số liệu. Nộp báo cáo đúng hạn. Ăn trưa một mình vì chưa quen ai. Về nhà lúc sáu giờ rưỡi và viết báo cáo hàng ngày gửi cho người phụ trách điều tra của mình — không qua email công ty, qua một kênh riêng được mã hóa.
Nội dung báo cáo tuần đầu: Không có gì bất thường ngoài văn hóa công ty im lặng đến mức đáng lo. Chưa tiếp cận được thông tin về dự án Omega hay tầng 21. Đang xây dựng mối quan hệ với các đồng nghiệp.
Câu cuối là nói quá. Cô chưa xây dựng được mối quan hệ nào cả.
Người duy nhất chủ động nói chuyện với cô là Lan — kế toán bàn bên cạnh, khoảng ba mươi tuổi, hay mang bánh đến văn phòng vào thứ Tư. Nhưng Lan nói chuyện về mọi thứ trừ công việc, và khi Minh Anh thử hỏi về dự án đang triển khai, Lan đổi chủ đề ngay lập tức với tốc độ đáng kinh ngạc.
Ngày thứ chín, Minh Anh ở lại trễ.
Không phải vì công việc — vì cô cần xem tầng hai mươi mốt trông như thế nào từ bên ngoài. Không vi phạm quy tắc: cô không vào tầng đó, chỉ đứng ở hành lang tầng hai mươi nhìn lên cầu thang.
Lúc bảy giờ mười lăm, khi văn phòng đã vắng hơn nhiều, cô đi lên cầu thang bộ. Đến tầng hai mươi, cô dừng lại và nhìn lên.
Cửa tầng hai mươi mốt — cửa thép, không có tay nắm thông thường, chỉ có một bảng đọc thẻ từ. Đèn đỏ nhỏ nhấp nháy đều đặn.
— Cô cần gì ở đây?
Minh Anh quay lại. Nguyễn Minh Khải đứng ở cầu thang, tay cầm điện thoại, áo vest đã cởi bỏ, chỉ còn sơ mi trắng cài khuy đến cổ.
Tim cô đập mạnh hơn. — Tôi... bị lạc. Định tìm phòng vệ sinh.
— Phòng vệ sinh ở tầng mười bảy, — anh nói, giọng phẳng. — Cô biết điều đó.
— Vâng. Xin lỗi. — Cô bước xuống cầu thang, cố giữ bước đi bình thường.
Anh không nói gì thêm. Nhưng khi cô đi xuống, cô nghe tiếng bước chân anh — không đi xuống, đi lên. Về phía cánh cửa thép đó.
Về nhà tối hôm đó, cô viết vào báo cáo: Tầng 21 được bảo mật bằng thẻ từ riêng. TGĐ Nguyễn Minh Khải có quyền truy cập. Ông ta biết tôi đang xem xét khu vực đó — không rõ ông ta nghi ngờ hay chỉ đang giám sát nhân viên thông thường. Cần thận trọng hơn.
Rồi cô thêm một dòng mà cô xóa đi rồi viết lại ba lần trước khi gửi: Ông ta nhìn tôi theo cách khiến tôi không chắc mình đang điều tra ai hay mình đang bị điều tra.
Cuối cùng cô xóa dòng đó hoàn toàn. Quá cá nhân. Không liên quan đến nhiệm vụ.
Nhưng cô không quên nó.