Tuần thứ ba, Minh Anh tìm thấy điều đầu tiên.
Không phải tìm kiếm chủ động — tìm thấy vì trong quá trình phân tích báo cáo tài chính quý ba, cô nhận ra một điều bất thường: một dòng chi phí được phân loại là "nghiên cứu và phát triển" với số tiền bốn mươi hai tỷ, nhưng không có bất kỳ tài liệu nào về dự án R&D tương ứng trong hệ thống nội bộ.
Bốn mươi hai tỷ không phải số nhỏ. Và cách nó được ghi chép — rải ra thành nhiều khoản nhỏ hơn qua sáu tháng, mỗi khoản dưới năm tỷ để không kích hoạt cơ chế kiểm tra tự động — cho thấy người làm điều này biết rõ hệ thống hoạt động như thế nào.
Cô chụp màn hình, lưu vào ổ USB riêng, và tiếp tục làm việc như không có gì xảy ra.
Chiều hôm đó, lúc bốn giờ, trợ lý của Nguyễn Minh Khải đến bàn cô. — Tổng giám đốc muốn gặp cô.
Phòng của Khải ở cuối hành lang — cửa kính mờ, không nhìn được vào trong từ bên ngoài. Cô gõ cửa, bước vào.
Anh ngồi sau bàn làm việc lớn, trước mặt là màn hình máy tính và một chồng tài liệu. Không nhìn lên khi cô vào.
— Ngồi xuống, — anh nói.
Cô ngồi. Im lặng kéo dài ba mươi giây — dài đủ để trở nên khó chịu theo chủ đích.
— Cô làm ở đây được ba tuần, — anh nói, mắt vẫn nhìn màn hình. — Báo cáo của cô tốt hơn người tiền nhiệm.
— Cảm ơn ông.
— Đó không phải lời khen. Đó là quan sát. — Anh nhìn lên. — Người tiền nhiệm của cô làm ở đây hai năm. Cô mới làm ba tuần mà đã tìm ra lỗi trong phân loại chi phí quý ba.
Tim cô dừng một nhịp. Anh biết.
— Tôi... chưa báo cáo về vấn đề đó, — cô nói cẩn thận.
— Tôi biết. — Anh đứng dậy, đi ra cửa sổ nhìn xuống thành phố. — Điều tôi muốn biết là tại sao cô chưa báo cáo.
Cô suy nghĩ nhanh. Nếu anh biết cô tìm thấy lỗi nhưng không báo cáo, có thể anh đang thử cô. Hoặc có thể anh đang cảnh báo cô.
— Vì tôi chưa chắc đó là lỗi, — cô nói. — Có thể có tài liệu bổ sung mà tôi chưa được cấp quyền truy cập.
Anh quay lại nhìn cô. Một khoảng lặng dài. — Cô thông minh hơn tôi nghĩ.
— Tôi không hiểu ý ông.
— Câu trả lời đúng của một nhân viên bình thường sẽ là "tôi sẽ báo cáo ngay" hoặc "tôi xin lỗi vì chưa báo cáo sớm hơn." Cô không nói cái nào trong hai câu đó. — Anh ngồi xuống trở lại. — Cô đang bảo vệ bản thân khỏi việc bị coi là kẻ tố cáo hoặc kẻ che giấu. Đó là cách suy nghĩ của người hiểu chính trị văn phòng rất tốt — hoặc của người có mục đích khác khi ở đây.
Phòng im lặng hoàn toàn.
— Ông đang cáo buộc tôi điều gì? — Cô hỏi, giữ giọng bình thản.
— Tôi không cáo buộc gì cả. — Anh nhìn thẳng vào mắt cô. — Tôi đang quan sát. Và tôi quan sát rất kỹ những gì xảy ra trong tập đoàn này. — Anh lấy một tờ tài liệu từ chồng giấy, đặt lên mặt bàn hướng về phía cô. — Đây là quyền truy cập cấp độ hai vào hệ thống tài liệu. Cô sẽ thấy những tài liệu bổ sung mà cô nhắc đến.
Minh Anh nhìn tờ giấy. Một thẻ truy cập — cấp độ cao hơn vị trí của cô thông thường được phép có.
— Tại sao ông cho tôi điều này? — Cô hỏi thẳng.
— Vì tôi muốn xem cô làm gì với nó.
Cô cầm thẻ, đứng dậy. Ở cửa, cô dừng lại. — Ông Khải, những tài liệu bổ sung đó có giải thích được bốn mươi hai tỷ kia không?
Câu trả lời của anh đến sau một khoảnh khắc dài: — Không.