Tập đoàn Minh Khải có ba quy tắc bất thành văn mà bất kỳ nhân viên mới nào cũng được mách nhỏ trong tuần đầu: không hỏi về dự án Omega, không nhắc tên Lê Quang Vinh trong cuộc họp có mặt Tổng giám đốc, và tuyệt đối không vào tầng hai mươi mốt sau sáu giờ chiều.
Trần Minh Anh biết cả ba quy tắc này trước khi đặt chân vào tòa nhà. Cô biết vì đó là lý do cô được phái đến đây.
Cô là nhân viên phân tích tài chính — ít nhất đó là những gì hồ sơ của cô nói. Hai mươi sáu tuổi, tốt nghiệp loại giỏi từ Đại học Kinh tế, ba năm kinh nghiệm tại công ty tư vấn. Tất cả đều có thể xác minh. Tất cả đều là thật — chỉ là không phải toàn bộ sự thật.
Buổi sáng đầu tiên, cô được dẫn lên tầng mười bảy và giới thiệu với trưởng phòng — một người đàn ông trung niên tên Hoàng với cái bắt tay chặt và ánh mắt đánh giá nhanh. Ông dẫn cô qua hành lang dài, chỉ vào bàn làm việc của cô ở góc cuối.
— Cô sẽ phân tích báo cáo quý ba, — ông nói. — Tài liệu đã có trong hệ thống. Nếu cần gì thì hỏi tôi, không hỏi người khác.
— Vâng, — Minh Anh đáp lịch sự.
Ông đi rồi. Cô ngồi xuống, mở máy tính, và trong khi chờ hệ thống khởi động, cô nhìn quanh văn phòng tầng mười bảy.
Bốn mươi bàn làm việc. Người ngồi ở mỗi bàn đều nhìn màn hình, không ai nhìn quanh. Không có tiếng nói chuyện. Không có tiếng cười. Chỉ có tiếng gõ phím và tiếng điều hòa.
Không phải văn phòng bình thường. Cô biết điều đó ngay từ giây đầu tiên.
Lúc mười giờ sáng, thang máy mở ra và một người đàn ông bước ra. Cả văn phòng dường như nín thở trong một giây — không phải nín thở theo nghĩa văn học, mà theo nghĩa đen: nhịp gõ phím chậm lại, người ta ngồi thẳng lưng hơn, không ai nhìn lên nhưng tất cả đều để ý.
Người đàn ông cao, khoảng ba mươi lăm tuổi, mặc vest xám đậm, tóc đen chải gọn. Mắt anh quét qua văn phòng theo cách mà Minh Anh chỉ có thể mô tả là: tính toán. Không nhìn người — nhìn thông tin.
Anh dừng lại trước bàn của cô.
— Nhân viên mới? — Giọng anh thấp, không phải câu hỏi.
— Vâng. Trần Minh Anh, phân tích tài chính. — Cô đứng dậy, đưa tay bắt. — Hôm nay là ngày đầu của tôi.
Anh bắt tay cô — một cái bắt tay ngắn, chắc. — Nguyễn Minh Khải. — Rồi anh tiếp tục đi mà không nói thêm gì.
Minh Anh ngồi xuống, tim đập nhanh hơn một chút. Nguyễn Minh Khải — Tổng giám đốc tập đoàn Minh Khải, người mà cô được giao nhiệm vụ điều tra. Người mà theo hồ sơ bí mật cô đang giữ, có thể liên quan đến vụ biển thủ trăm tỷ và cái chết của hai người cách đây ba năm.
Anh đi về phía phòng riêng ở cuối hành lang. Trước khi đóng cửa, anh quay lại nhìn cô một lần nữa.
Ánh mắt đó kéo dài không quá hai giây. Nhưng trong hai giây đó, Minh Anh có cảm giác rằng người đàn ông này đã thấy nhiều hơn cô nghĩ.