Sau sự kiện tại buổi yến tiệc mừng thọ, danh tiếng của Nhược Thanh trong giới thượng lưu kinh thành càng thêm vang dội, thu hút sự chú ý không chỉ từ giới quý tộc, mà còn cả từ hoàng cung. Hoàng hậu, khi nghe được tin tức về tài năng y thuật xuất chúng của nàng, đã đích thân mời nàng vào cung để khám bệnh cho một vị phi tần đang mắc phải căn bệnh lạ mà các thái y trong cung đều bó tay.
Với sự thành công trong việc chữa trị cho vị phi tần này, Nhược Thanh chính thức được phong làm ngự y đặc biệt, có thể tự do ra vào hoàng cung, một vị thế vô cùng có lợi cho kế hoạch đòi lại công bằng mà nàng đang từng bước thực hiện.
Trong khi đó, mối quan hệ giữa Nhược Thanh và gia đình Trấn Quốc Hầu phủ cũng ngày càng trở nên gần gũi hơn, khi Nhược Vy thường xuyên tìm đến phòng khám của nàng để học hỏi thêm về y thuật, đồng thời cũng không ngần ngại chia sẻ nhiều thông tin về cuộc sống gia đình mà cô ta không hề biết, những thông tin này chính là những mảnh ghép quan trọng giúp Nhược Thanh dần dần hoàn thiện bức tranh toàn cảnh về âm mưu năm xưa.
"Thần y biết không, muội thực sự rất hạnh phúc khi sắp được gả vào Tể tướng phủ. Đây sẽ là một bước tiến quan trọng, giúp củng cố thêm vị thế cho Hầu phủ chúng ta." Nhược Vy chia sẻ trong một lần ghé thăm, không hề hay biết, mỗi lời nói của mình đều đang cung cấp thêm bằng chứng, manh mối quan trọng cho kế hoạch trả thù của tỷ tỷ mà cô ta đã hãm hại năm xưa.
"Tiểu thư hẳn đã rất vất vả để có được vị trí như ngày hôm nay." Nhược Thanh nói, cố tình khơi gợi để tìm hiểu thêm về những gì đã xảy ra sau khi nàng "biến mất" mười năm trước.
"Đúng vậy, sau khi tỷ tỷ ta gặp nạn, ta đã phải nỗ lực rất nhiều để có thể chứng minh được năng lực, xứng đáng với vị trí đích nữ này." Nhược Vy đáp, giọng cô ta không hề có chút áy náy nào khi nhắc đến "tai nạn" của người tỷ tỷ mà chính cô ta đã hãm hại.
Nhược Thanh, nghe được câu trả lời đầy giả dối, vô cảm ấy, càng thêm củng cố quyết tâm phải đưa sự thật ra ánh sáng, đòi lại công bằng cho chính mình. Nàng bắt đầu âm thầm thu thập thêm bằng chứng, thông qua việc điều tra kỹ lưỡng về vụ án đầu độc Thẩm Dịch Phong năm xưa, tận dụng kiến thức y thuật, độc thuật uyên thâm của mình để tìm ra những manh mối mà trước đây, không ai có thể phát hiện ra.
Qua quá trình điều tra tỉ mỉ, Nhược Thanh phát hiện ra một sự thật chấn động — loại độc dược đã giết chết Thẩm Dịch Phong không phải là loại độc mà nàng bị vu khống sử dụng, mà là một loại độc dược hiếm gặp, chỉ có thể được bào chế bởi những người có kiến thức y thuật chuyên sâu, và người duy nhất trong Hầu phủ khi đó sở hữu kiến thức này chính là... nhũ mẫu riêng của Nhược Vy, người đã bí mật học được bí quyết bào chế độc dược từ gia tộc của mình.
"Vậy ra, chính nhũ mẫu của Nhược Vy mới là người trực tiếp thực hiện việc đầu độc, theo lệnh của Lâm thị cùng Nhược Vy." Nhược Thanh nhận định, sau khi ghép nối được toàn bộ những manh mối đã thu thập được.
Với bằng chứng quan trọng này, Nhược Thanh quyết định, đã đến lúc thực hiện bước đi đầu tiên trong kế hoạch "vả mặt" những kẻ đã hãm hại mình. Nàng tìm cách tiếp cận, thẩm vấn khéo léo nhũ mẫu của Nhược Vy, người hiện đang làm việc tại một trang viên nhỏ ở ngoại thành sau khi đã "nghỉ hưu" khỏi Hầu phủ.
"Bà có biết, sử dụng độc dược để hãm hại người khác là một tội danh vô cùng nghiêm trọng không? Nếu triều đình phát hiện ra, không chỉ bà, mà cả gia tộc bà cũng sẽ phải chịu tội liên đới." Nhược Thanh nói, khéo léo gây áp lực tâm lý lên người nhũ mẫu già, khiến bà ta không khỏi hoảng loạn.
"Ta... ta chỉ làm theo lệnh của phu nhân thôi, ta không có lựa chọn nào khác." Nhũ mẫu, dưới áp lực tâm lý nặng nề, cuối cùng cũng không kìm được, thú nhận một phần sự thật, xác nhận rằng, chính Lâm thị đã ra lệnh cho bà ta bào chế độc dược để hãm hại Thẩm Dịch Phong, sau đó đổ tội cho Nhược Thanh.
"Bà có sẵn lòng làm chứng chính thức trước triều đình về sự thật này không?" Nhược Thanh hỏi, ánh mắt nàng đầy sự kiên quyết.
Nhũ mẫu, sau một hồi đấu tranh nội tâm dữ dội, cuối cùng cũng đồng ý, phần vì sợ hãi trước hậu quả pháp lý nếu bị phát hiện, phần vì trong suốt mười năm qua, bà ta cũng đã phải sống trong sự dằn vặt, tội lỗi vì đã gián tiếp gây ra cái chết oan uổng của Thẩm Dịch Phong cùng việc hãm hại Nhược Thanh.
Với lời khai quan trọng này, cùng những bằng chứng khoa học về loại độc dược mà Nhược Thanh đã thu thập, phân tích được, nàng quyết định, đã đến lúc thích hợp để chính thức công khai thân phận thực sự của mình, đưa toàn bộ sự thật ra ánh sáng trước triều đình, đòi lại công bằng, danh dự cho chính mình sau mười năm dài chịu đựng oan khuất.
Trước khi tiến hành bước đi quan trọng tiếp theo, Nhược Thanh cẩn thận sắp xếp lại toàn bộ bằng chứng đã thu thập được thành một hồ sơ chi tiết, có hệ thống, đảm bảo tính thuyết phục, logic cao nhất có thể khi trình bày trước triều đình. Nàng cũng dành thời gian suy nghĩ kỹ lưỡng về thời điểm, phương thức công khai sự thật sao cho vừa đảm bảo tính công bằng, minh bạch, vừa hạn chế tối đa những rủi ro, nguy hiểm có thể phát sinh.
"Ta cần phải tìm được thời điểm hoàn hảo nhất, nơi có đông đảo nhân chứng, đồng thời cũng đảm bảo Lâm thị cùng Nhược Vy không có cơ hội để chối cãi hay tẩu thoát." Nàng thầm nghĩ, bắt đầu lên kế hoạch chi tiết cho bước đi quyết định sắp tới trong hành trình đòi lại công bằng của mình.
Trong lúc chuẩn bị hồ sơ bằng chứng, Nhược Thanh cũng không quên tham khảo thêm ý kiến từ những vị quan lại chính trực mà nàng đã có cơ hội quen biết trong thời gian hành nghề y tại kinh thành, những người có kinh nghiệm sâu sắc về quy trình pháp lý, tố tụng của triều đình. "Nếu muốn đảm bảo tính pháp lý vững chắc, các bằng chứng cần phải được trình bày theo đúng trình tự, có sự xác nhận của các nhân chứng đáng tin cậy." Một vị quan lại về hưu, người mà Nhược Thanh từng cứu chữa cho căn bệnh khó, khuyên nhủ.
Với những lời khuyên quý báu này, Nhược Thanh càng thêm hoàn thiện kế hoạch của mình, đảm bảo mọi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng, tuân thủ đúng quy trình pháp lý, tránh để lộ bất kỳ sơ hở nào có thể bị lợi dụng để phản bác, chối cãi trước tòa án công lý sắp tới.