Trước khi chính thức đưa vụ việc ra ánh sáng, Nhược Thanh quyết định tìm cách gặp gỡ phụ thân mình, Thẩm Chính Hoành, người mà theo những gì nàng thu thập được, sức khỏe đã suy yếu nghiêm trọng suốt mười năm qua vì nỗi đau mất đi cả con trai lẫn con gái trong cùng một biến cố đau lòng.
Nàng sắp xếp một cuộc gặp gỡ với danh nghĩa là thần y được mời đến khám bệnh cho Trấn Quốc Hầu, một yêu cầu mà Lâm thị, dù có phần nghi ngại, cũng không thể từ chối trước danh tiếng lừng lẫy mà Nhược Thanh đã xây dựng được trong giới y học kinh thành.
Khi bước vào phòng của phụ thân, Nhược Thanh không khỏi cảm thấy đau lòng trước hình ảnh một người đàn ông gầy gò, tiều tụy, hoàn toàn khác biệt so với hình ảnh uy nghiêm, mạnh mẽ của Trấn Quốc Hầu mà nàng còn nhớ được từ ký ức tuổi thơ. Đôi mắt ông đờ đẫn, vô hồn, dường như đã mất đi hoàn toàn ý chí sống sau những mất mát đau thương mà ông đã phải trải qua.
"Để ta bắt mạch cho Hầu gia." Nhược Thanh nói, giọng nàng cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp, dù trong lòng đang cuộn trào một cơn sóng cảm xúc mãnh liệt khi lần đầu tiên, sau mười năm, được gặp lại phụ thân của mình.
Qua quá trình bắt mạch, kiểm tra kỹ lưỡng, Nhược Thanh nhận ra, bệnh tình của phụ thân không chỉ đơn thuần là do tuổi tác, mà phần lớn xuất phát từ những tổn thương tâm lý sâu sắc, nỗi đau buồn dai dẳng đã ăn mòn sức khỏe của ông suốt một thập kỷ qua.
"Hầu gia dường như đang mang trong lòng một nỗi đau tâm lý rất lớn, điều này đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất của người." Nhược Thanh nhận định, cố gắng khơi gợi để phụ thân có thể chia sẻ về những gì ông đang phải chịu đựng.
Thẩm Chính Hoành, nghe được nhận định chính xác này từ vị thần y trẻ tuổi, không khỏi ngạc nhiên, dần dần mở lòng chia sẻ về nỗi đau mà ông đã chôn giấu suốt mười năm qua. "Ta đã mất đi cả hai đứa con trong cùng một biến cố đau lòng. Con trai ta bị đầu độc chết, còn con gái ta... con gái ta bị nghi ngờ là hung thủ, đã bỏ trốn và mất tích không rõ tung tích. Ta luôn tự trách bản thân, vì đã không thể bảo vệ được các con mình."
Nghe được những lời tâm sự đầy đau khổ này, Nhược Thanh không kìm được xúc động, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững sự bình tĩnh cần thiết. "Hầu gia có bao giờ nghi ngờ về tính xác thực của những cáo buộc nhắm vào con gái mình không?"
Câu hỏi ấy khiến Thẩm Chính Hoành sững sờ trong giây lát, ánh mắt ông đầy sự phức tạp. "Ta... ta cũng từng có những nghi ngờ, vì Nhược Thanh, con gái ta, từ nhỏ đã luôn hiền lành, yêu thương anh trai mình hết mực, không có lý do gì để nó lại ra tay hạ độc đại ca của mình cả. Nhưng bằng chứng khi đó quá rõ ràng, ta không còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận sự thật đau lòng ấy."
"Nếu như, những bằng chứng đó là giả mạo thì sao?" Nhược Thanh hỏi, giọng nàng đầy sự thận trọng nhưng cũng ẩn chứa một ý đồ rõ ràng.
Thẩm Chính Hoành giật mình, nhìn thẳng vào Nhược Thanh với ánh mắt đầy sự kinh ngạc, hy vọng. "Ngươi... ngươi biết được điều gì sao? Xin hãy nói cho ta biết, dù sự thật có tàn khốc đến đâu, ta cũng cần phải biết."
Nhược Thanh, nhận thấy, đây chính là thời điểm thích hợp để bắt đầu hé lộ một phần sự thật cho phụ thân, cẩn thận lựa chọn từng lời nói. "Ta chỉ là đưa ra một giả thuyết dựa trên kinh nghiệm y thuật của mình thôi. Nhưng nếu Hầu gia thực sự muốn tìm ra sự thật, có lẽ, người nên cân nhắc việc điều tra lại toàn bộ vụ án một cách kỹ lưỡng hơn."
Lời gợi ý đầy ẩn ý này khiến Thẩm Chính Hoành như được tiếp thêm một nguồn sinh lực mới, đôi mắt vốn đờ đẫn, vô hồn của ông giờ đây đã ánh lên một tia hy vọng mãnh liệt. "Ta sẽ làm theo lời khuyên của thần y. Ta sẽ tự mình điều tra lại toàn bộ sự việc, dù có phải đối mặt với bất kỳ khó khăn nào."
Sau buổi khám bệnh ấy, Nhược Thanh kê một đơn thuốc đặc biệt, kết hợp giữa các loại dược liệu bồi bổ sức khỏe thể chất, cùng những lời khuyên về tâm lý nhằm giúp phụ thân dần dần lấy lại được tinh thần, ý chí sống. "Hầu gia cần phải giữ vững tinh thần lạc quan, tin tưởng rằng, sự thật cuối cùng cũng sẽ được phơi bày. Chỉ khi tâm lý ổn định, sức khỏe thể chất mới có thể hồi phục hoàn toàn."
Trong những tuần tiếp theo, sức khỏe của Thẩm Chính Hoành bắt đầu có những chuyển biến tích cực rõ rệt, không chỉ nhờ vào những phương thuốc mà Nhược Thanh đã kê, mà còn nhờ vào niềm hy vọng mới mẻ về việc tìm ra sự thật cho cái chết của con trai, cùng sự oan khuất của con gái mà ông đã âm thầm mang theo suốt mười năm qua.
Chứng kiến sự thay đổi tích cực này ở phụ thân, Nhược Thanh cảm nhận được một sự ấm áp, mãn nguyện sâu sắc, biết rằng, dù chưa thể công khai thân phận thực sự của mình ngay lập tức, nhưng ít nhất, nàng đã có thể bắt đầu quá trình chữa lành cho người cha mà nàng vẫn luôn yêu thương, kính trọng, dù đã phải xa cách suốt một thập kỷ đầy đau thương, oan khuất.
Trong một lần thăm khám khác, Thẩm Chính Hoành chia sẻ thêm với Nhược Thanh về những kỷ niệm đẹp đẽ mà ông còn nhớ được về cô con gái đã mất tích của mình. "Nhược Thanh, con gái ta, từ nhỏ đã rất thích chăm sóc cho những chú chim non bị thương mà nó tìm thấy trong vườn. Nó luôn có một trái tim nhân hậu, yêu thương vạn vật xung quanh."
Nghe được những lời kể đầy yêu thương này về chính bản thân mình, Nhược Thanh không kìm được xúc động, phải quay mặt đi để giấu đi những giọt nước mắt đang chực trào. "Hầu gia hẳn đã rất yêu thương con gái mình."
"Đúng vậy, nó chính là niềm tự hào lớn nhất của ta, dù giờ đây, ta không biết nó đang ở đâu, còn sống hay đã mất, ta vẫn luôn giữ hy vọng, một ngày nào đó, có thể tìm lại được con." Thẩm Chính Hoành nói, ánh mắt ông đầy sự khắc khoải, mong mỏi.
Lời nói ấy càng củng cố thêm quyết tâm của Nhược Thanh, thúc đẩy nàng nhanh chóng hoàn thiện kế hoạch của mình, để có thể sớm đoàn tụ trọn vẹn với người cha mà nàng đã phải xa cách quá lâu.
Trong một lần thăm khám khác, Nhược Thanh cũng khéo léo hỏi thêm về những gì đã xảy ra ngay sau khi nàng "mất tích" mười năm trước, muốn tìm hiểu thêm về phản ứng, cảm xúc thực sự của phụ thân trong giai đoạn đau thương ấy. "Hầu gia có thể kể thêm cho ta nghe về những gì đã xảy ra sau khi con gái người mất tích không? Đôi khi, việc chia sẻ về quá khứ cũng có thể giúp giải tỏa phần nào những tổn thương tâm lý."
Thẩm Chính Hoành trầm ngâm hồi lâu trước khi bắt đầu kể lại, giọng ông đầy sự đau xót. "Ta đã cho người tìm kiếm khắp nơi, treo thưởng lớn cho ai tìm được tung tích của con gái ta, nhưng đều vô vọng. Ta đã tự trách bản thân suốt mười năm qua, nghĩ rằng, nếu ta có thể bảo vệ con tốt hơn, có lẽ, bi kịch ấy đã không xảy ra."
Nghe được những lời tâm sự đầy đau khổ, ăn năn này, Nhược Thanh không kìm được xúc động sâu sắc, nhận ra, phụ thân mình cũng đã phải chịu đựng nỗi đau khổ tâm lý nặng nề không kém gì bản thân nàng trong suốt thập kỷ vừa qua. Điều này càng củng cố thêm quyết tâm của nàng, phải nhanh chóng đưa sự thật ra ánh sáng, không chỉ để đòi lại công bằng cho chính mình, mà còn để giải thoát cho phụ thân khỏi gánh nặng tội lỗi, đau khổ mà ông đã âm thầm mang theo suốt bao năm qua.