Buổi yến tiệc mừng thọ tại phủ Tể tướng diễn ra vô cùng long trọng, xa hoa, quy tụ hầu hết những nhân vật quan trọng nhất trong giới thượng lưu kinh thành. Thẩm Nhược Thanh, trong bộ y phục thanh nhã nhưng không kém phần sang trọng, cùng Cố Thiên Dực bước vào đại sảnh, ngay lập tức thu hút không ít ánh mắt tò mò, ngưỡng mộ trước danh tiếng thần y đã vang danh khắp kinh thành trong thời gian gần đây.
"Đây chính là thần y Lâm Tuyết Nhi mà mọi người vẫn hay nhắc đến sao? Quả nhiên khí chất xuất chúng." Một vị phu nhân thì thầm với người bên cạnh, không giấu được sự trầm trồ.
Nhược Thanh, dù bề ngoài vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong lòng, mỗi bước chân đều mang theo một sự căng thẳng nhất định khi nàng biết rõ, chỉ trong chốc lát nữa, nàng sẽ phải đối mặt trực tiếp với những kẻ đã hãm hại mình năm xưa.
Đúng lúc đó, từ phía xa, Lâm thị cùng Nhược Vy, trong những bộ trang phục lộng lẫy, đang tiến vào đại sảnh, thu hút sự chú ý của nhiều người có mặt. Nhược Vy, giờ đây đã hai mươi lăm tuổi, vẫn giữ được vẻ đẹp kiều diễm nhưng ẩn sâu trong ánh mắt là một sự kiêu ngạo, tự mãn rõ rệt sau khi đã leo lên được vị trí đích nữ, chuẩn bị bước vào một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối với Tể tướng phủ.
"Nhược Vy tỷ tỷ càng ngày càng xinh đẹp." Một vị tiểu thư khác khen ngợi, khiến Nhược Vy không giấu được nụ cười đắc ý, kiêu hãnh.
Nhược Thanh đứng từ xa quan sát, trong lòng dâng lên một cơn sóng cảm xúc phức tạp — căm phẫn, đau đớn, nhưng cũng có cả sự quyết tâm mãnh liệt. Nàng cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, tiếp tục quan sát, chờ đợi thời cơ thích hợp để có thể tiếp cận gần hơn mà không gây ra sự nghi ngờ không cần thiết.
Cơ hội đến khi lão Tể tướng, trong lúc dùng tiệc, bất ngờ lên cơn đau tim dữ dội, ngã quỵ xuống giữa đại sảnh, khiến toàn bộ khách khứa hoảng loạn, xôn xao. Các thái y trong phủ vội vàng chạy đến, nhưng đều tỏ ra lúng túng trước tình trạng nguy kịch của lão Tể tướng, không ai dám đưa ra phương án điều trị dứt khoát.
"Để ta xem thử." Nhược Thanh, không chút do dự, tiến lên phía trước, nhanh chóng kiểm tra mạch, tình trạng của lão Tể tướng, nhận ra ngay, đây là một cơn đột quỵ tim nghiêm trọng, cần phải xử lý ngay lập tức nếu không muốn nguy hiểm đến tính mạng.
"Ngươi là ai mà dám tự tiện can thiệp?" Một trong những thái y hoàng cung lớn tiếng quát, không hài lòng trước sự xuất hiện đường đột của một người lạ mặt.
"Ta là thần y Lâm Tuyết Nhi, nếu các ngươi không có cách nào cứu chữa, xin hãy để ta thử." Nhược Thanh đáp, giọng nàng đầy sự uy nghiêm, quyết đoán, không hề nao núng trước sự nghi ngờ của những vị thái y kinh nghiệm.
Trong tình huống khẩn cấp, không còn thời gian để tranh cãi, gia đình Tể tướng đành phải đồng ý để Nhược Thanh thử cứu chữa. Với sự thành thục, chuyên nghiệp, nàng nhanh chóng thực hiện một loạt các huyệt đạo châm cứu quan trọng, kết hợp cùng một liều thuốc đặc biệt mà nàng luôn mang theo bên mình, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, đã giúp ổn định lại nhịp tim, cứu sống lão Tể tướng trước con mắt kinh ngạc của toàn thể khách khứa có mặt.
"Thần y quả nhiên danh bất hư truyền!" Nhiều người không giấu được sự thán phục trước tài năng y thuật xuất chúng mà Nhược Thanh vừa thể hiện, cứu sống một sinh mạng trong tình huống nguy cấp mà ngay cả những thái y hoàng cung dày dạn kinh nghiệm cũng phải bó tay.
Sự kiện này ngay lập tức đưa danh tiếng của Nhược Thanh lên một tầm cao mới, khiến nàng trở thành tâm điểm chú ý của toàn thể buổi yến tiệc. Trong lúc mọi người đang xôn xao bàn tán, ca ngợi tài năng của nàng, Lâm thị cùng Nhược Vy cũng tiến đến gần hơn, tò mò muốn tận mắt chứng kiến vị thần y trẻ tuổi đã gây chấn động cả kinh thành trong thời gian gần đây.
"Thần y quả thực tài giỏi, không biết thần y xuất thân từ đâu vậy?" Lâm thị hỏi, giọng bà đầy sự lịch sự, tò mò, hoàn toàn không nhận ra, người phụ nữ trẻ tuổi đứng trước mặt mình chính là đứa con gái mà bà từng đẩy xuống vực sâu mười năm về trước.
Nhược Thanh, nhìn thẳng vào gương mặt của kẻ thù mà nàng đã căm hận suốt mười năm qua, trong lòng dâng trào một cơn sóng cảm xúc mãnh liệt, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, đáp lại với một giọng điệu bình thản, không hề để lộ bất kỳ dấu hiệu nào. "Ta xuất thân từ một vùng núi hẻo lánh, được sư phụ thu nhận, dạy dỗ từ nhỏ."
"Vậy sao, quả là một kỳ tài hiếm có." Lâm thị nhận xét, không giấu được sự ấn tượng, hoàn toàn không hề hay biết, mình đang đứng trước mặt chính đích nữ mà bà đã cố gắng loại bỏ suốt mười năm về trước.
Nhược Vy, đứng cạnh mẫu thân, cũng không giấu được sự tò mò, ngưỡng mộ trước tài năng của Nhược Thanh. "Thần y có thể dạy cho muội học hỏi thêm về y thuật không? Muội luôn ngưỡng mộ những người có tài năng như thần y."
Nghe được lời đề nghị đầy mỉa mai này từ chính kẻ đã hãm hại mình, Nhược Thanh không khỏi cảm thấy một sự căm phẫn dâng trào, nhưng nàng vẫn kìm nén, giữ vững vẻ ngoài điềm tĩnh. "Nếu tiểu thư thực sự có hứng thú, ta sẵn lòng chia sẻ một vài kiến thức cơ bản."
Cuộc gặp gỡ đầu tiên này, dù đầy căng thẳng, kịch tính ẩn giấu bên trong, nhưng cũng giúp Nhược Thanh có cơ hội quan sát kỹ lưỡng hơn về cả Lâm thị lẫn Nhược Vy, đồng thời cũng chính thức thiết lập được một mối liên hệ ban đầu, tạo tiền đề quan trọng cho những kế hoạch tiếp cận sâu hơn mà nàng đang ấp ủ trong hành trình đòi lại công bằng cho chính mình.
Sau buổi yến tiệc, khi trở về nhà, Nhược Thanh ngồi một mình trong phòng, để cho những cảm xúc kìm nén suốt cả buổi tối được giải tỏa. Nước mắt lăn dài trên má nàng, không phải vì yếu đuối, mà vì sự nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng đã có thể đối mặt trực tiếp với những kẻ đã hãm hại mình mà không bị nhận ra, đồng thời cũng củng cố thêm quyết tâm sắt đá, sẽ không để cho những kẻ tàn nhẫn ấy có thể tiếp tục sống yên ổn, hạnh phúc, trong khi bản thân nàng đã phải chịu đựng oan khuất suốt mười năm dài đằng đẵng.
Cố Thiên Dực, người đã đưa Nhược Thanh đến tham dự buổi yến tiệc, trên đường trở về, không khỏi nhận thấy sự thay đổi trong tâm trạng của nàng. "Thần y có vẻ như đang suy nghĩ về điều gì đó, có chuyện gì không ổn sao?"
"Không có gì đâu công tử, chỉ là hôm nay có quá nhiều điều bất ngờ xảy ra, khiến ta cần thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ." Nhược Thanh đáp, khéo léo che giấu những cảm xúc thực sự đang cuộn trào trong lòng mình.
Cố Thiên Dực, dù không hoàn toàn hiểu rõ nguyên nhân, nhưng cũng tôn trọng sự riêng tư của nàng, không truy hỏi thêm. "Nếu thần y cần bất kỳ sự giúp đỡ nào, xin đừng ngần ngại cho ta biết." Lời đề nghị chân thành ấy khiến Nhược Thanh cảm thấy một sự ấm áp nhất định, dù nàng vẫn chưa sẵn sàng để chia sẻ toàn bộ sự thật về thân phận của mình ngay lúc này.
Trong những ngày tiếp theo, Nhược Thanh tiếp tục duy trì mối quan hệ với gia đình Trấn Quốc Hầu phủ một cách thận trọng, khéo léo, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào có thể khiến họ nghi ngờ về thân phận thực sự của mình. Nàng thường xuyên nhận được lời mời từ Nhược Vy đến thăm Hầu phủ để trao đổi thêm về y thuật, những cuộc gặp gỡ mà nàng luôn tận dụng để quan sát, thu thập thêm thông tin quan trọng.
Trong một lần ghé thăm, Nhược Thanh có cơ hội đi ngang qua khu vườn nơi nàng từng vui đùa cùng đại ca Thẩm Dịch Phong khi còn nhỏ, những ký ức đẹp đẽ ùa về khiến nàng không kìm được xúc động. "Đại ca, muội đã trở về rồi, muội sẽ tìm ra sự thật, đòi lại công bằng cho huynh." Nàng thì thầm, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những gốc cây cổ thụ quen thuộc mà nàng vẫn còn nhớ rõ từ ký ức tuổi thơ.
Những chuyến thăm viếng liên tục ấy, dù đầy rẫy sự căng thẳng, đau đớn nội tâm, nhưng cũng giúp Nhược Thanh dần dần tích lũy được nhiều manh mối, thông tin quan trọng, tạo tiền đề vững chắc cho những bước đi quyết định tiếp theo trong hành trình đòi lại công bằng của mình.