Sau nhiều ngày đường vất vả, Thẩm Nhược Thanh, giờ đây mang thân phận mới là thần y Lâm Tuyết Nhi, cuối cùng cũng đặt chân trở về kinh thành, nơi đã chứng kiến toàn bộ bi kịch đau thương của cuộc đời nàng mười năm về trước. Đứng trước cổng thành nguy nga, tráng lệ, Nhược Thanh không khỏi cảm thấy một sự xúc động phức tạp dâng trào trong lòng — vừa có sự hoài niệm về những ký ức tuổi thơ, vừa có sự căm phẫn trước những oan khuất mà nàng đã phải chịu đựng.
"Cuối cùng, ta cũng đã trở về." Nàng thì thầm, ánh mắt nàng nhìn xa xăm về phía Hầu phủ, nơi từng là mái nhà của nàng, giờ đây, chắc hẳn, đã có nhiều thay đổi sau mười năm dài đằng đẵng.
Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, Nhược Thanh quyết định không vội vàng tiếp cận trực tiếp gia đình cũ, mà thay vào đó, chọn cách xây dựng danh tiếng, vị thế của mình trong giới y học tại kinh thành trước, tạo nền tảng vững chắc để có thể thực hiện kế hoạch đòi lại công bằng một cách hiệu quả, an toàn nhất.
Cô thuê một căn nhà nhỏ tại khu phố sầm uất gần trung tâm kinh thành, mở một phòng khám nhỏ, chính thức bắt đầu hành nghề y dưới danh nghĩa Lâm Tuyết Nhi. Nhờ vào tài năng y thuật xuất chúng, chỉ trong thời gian ngắn, danh tiếng của nàng đã nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành, thu hút không ít bệnh nhân, kể cả những nhân vật có địa vị cao trong xã hội tìm đến cầu chữa trị.
Một trong những vị khách đầu tiên tìm đến phòng khám của Nhược Thanh chính là Cố Thiên Dực, người mà nàng đã cứu chữa muội muội của anh trước đây. "Thần y Lâm, không ngờ, người cũng đã chuyển đến kinh thành sinh sống." Anh nói, không giấu được sự vui mừng khi gặp lại ân nhân cứu mạng của gia đình mình.
"Đúng vậy, ta nghĩ, kinh thành sẽ là nơi ta có thể phát huy được nhiều hơn tài năng y thuật của mình, đồng thời cũng có cơ hội giúp đỡ được nhiều người hơn." Nhược Thanh đáp, khéo léo che giấu mục đích thực sự đằng sau quyết định trở về kinh thành của mình.
Cố Thiên Dực, với tư cách con trai của Trấn Bắc Vương, một trong những gia tộc quyền quý, có tầm ảnh hưởng lớn trong triều đình, đã không ngần ngại giới thiệu Nhược Thanh với nhiều mối quan hệ quan trọng khác trong giới thượng lưu kinh thành, giúp danh tiếng của nàng càng thêm vang dội, nhanh chóng trở thành một trong những thần y được săn đón nhiều nhất tại kinh thành.
Trong quá trình xây dựng danh tiếng, Nhược Thanh cũng bắt đầu âm thầm thu thập thêm thông tin về tình hình hiện tại của Trấn Quốc Hầu phủ, phát hiện ra nhiều biến động quan trọng đã xảy ra trong suốt mười năm nàng vắng mặt. Phụ thân nàng, Thẩm Chính Hoành, sau cái chết của Thẩm Dịch Phong cùng sự "mất tích" của Nhược Thanh, đã suy sụp nghiêm trọng, sức khỏe ngày càng yếu kém, quyền lực điều hành gia tộc dần dần rơi vào tay Lâm thị cùng Nhược Vy, người giờ đây đã trở thành đích nữ chính thức, chuẩn bị được gả vào một gia tộc quyền quý khác để củng cố thêm thế lực cho Hầu phủ.
"Nhược Vy sắp được gả cho Nhị công tử của Tể tướng phủ." Nhược Thanh nghe được tin tức này từ một trong những bệnh nhân của mình, một vị phu nhân thường xuyên lui tới các buổi tiệc tùng trong giới thượng lưu, không giấu được sự tức giận trước việc, kẻ đã hãm hại mình lại có thể tiếp tục sống sung sướng, đạt được những thành tựu mà lẽ ra, phải thuộc về chính nàng.
"Ta cần phải hành động nhanh hơn, trước khi Nhược Vy có thể củng cố thêm quyền lực, địa vị thông qua cuộc hôn nhân này." Nhược Thanh thầm nghĩ, bắt đầu lên kế hoạch cụ thể hơn cho những bước đi tiếp theo trong hành trình đòi lại công bằng của mình.
Một cơ hội quan trọng đến với Nhược Thanh khi nàng nhận được lời mời tham gia một buổi yến tiệc lớn được tổ chức tại phủ Tể tướng, nhân dịp mừng thọ của lão Tể tướng, nơi tập trung hầu hết các gia tộc quyền quý, quan lại cao cấp trong triều đình, bao gồm cả gia đình Trấn Quốc Hầu phủ.
"Thần y Lâm, người có muốn cùng ta tham dự buổi yến tiệc này không? Đây sẽ là cơ hội tốt để người có thể mở rộng thêm danh tiếng, mối quan hệ trong giới thượng lưu." Cố Thiên Dực đề nghị, không hề biết rằng, đây chính xác là cơ hội mà Nhược Thanh đã chờ đợi suốt một thời gian dài.
"Đa tạ công tử đã có lòng, ta rất vui lòng tham dự." Nhược Thanh đáp, trong lòng nàng dâng lên một sự quyết tâm mãnh liệt, biết rằng, buổi yến tiệc sắp tới sẽ là thời điểm quan trọng đầu tiên để nàng có thể trực tiếp đối mặt với những kẻ đã hãm hại mình sau mười năm dài đằng đẵng.
Trước ngày diễn ra buổi yến tiệc, Nhược Thanh dành thời gian chuẩn bị kỹ lưỡng, không chỉ về trang phục, mà còn về tâm lý, chiến lược đối phó với những tình huống có thể xảy ra. Nàng biết rõ, dù đã thay đổi ngoại hình, danh tính sau mười năm, nhưng vẫn cần phải hết sức cẩn trọng để tránh bị nhận ra quá sớm, trước khi nàng có đủ bằng chứng, sự chuẩn bị cần thiết để có thể công khai vạch trần toàn bộ âm mưu tàn nhẫn năm xưa.
"Mười năm rồi, cuối cùng, ta cũng sắp có cơ hội đối mặt trực tiếp với các người." Nhược Thanh thì thầm với chính mình trong đêm trước buổi yến tiệc, ánh mắt nàng ánh lên một sự quyết tâm lạnh lùng, sắc bén, hoàn toàn khác biệt so với cô tiểu thư yếu đuối, ngây thơ mười năm về trước.
Đêm đó, Nhược Thanh cũng dành thời gian viết một bức thư dài gửi về cho Dược Vương lão nhân, kể lại những gì đã xảy ra kể từ khi nàng trở về kinh thành, đồng thời cũng bày tỏ những cảm xúc phức tạp đang cuộn trào trong lòng trước viễn cảnh sắp phải đối mặt trực tiếp với những kẻ đã hãm hại mình. "Sư phụ, con cảm thấy vừa hồi hộp, vừa lo lắng, nhưng con tin rằng, với những gì sư phụ đã dạy dỗ con suốt mười năm qua, con sẽ có đủ bản lĩnh để vượt qua thử thách này."
Cô cũng dành thời gian rà soát lại toàn bộ những thông tin đã thu thập được về tình hình hiện tại của Trấn Quốc Hầu phủ, cẩn thận lên kế hoạch cho từng bước đi tiếp theo, đảm bảo mọi hành động đều được tính toán kỹ lưỡng, không để lộ bất kỳ sơ hở nào có thể khiến kế hoạch đòi lại công bằng của mình gặp phải trở ngại không đáng có.
Trong lúc chuẩn bị cho buổi yến tiệc, Nhược Thanh cũng dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng hơn về những nhân vật quan trọng khác sẽ có mặt tại đó, đặc biệt là những người có mối quan hệ mật thiết với gia tộc Tể tướng, cũng như những quan lại có tầm ảnh hưởng lớn trong triều đình mà nàng có thể cần đến sự hỗ trợ trong tương lai.
Cô cũng chuẩn bị sẵn một số phương án dự phòng, đề phòng trường hợp có bất kỳ tình huống bất ngờ nào xảy ra tại buổi yến tiệc, từ việc mang theo một số dược liệu cấp cứu cơ bản, đến việc ghi nhớ kỹ lưỡng các lối ra vào của phủ Tể tướng, đảm bảo bản thân luôn ở trong tư thế chủ động, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống có thể phát sinh.
"Ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng nhất có thể, giờ đây, chỉ còn chờ đợi thời khắc quan trọng ấy đến mà thôi." Nhược Thanh thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một sự bình tĩnh, tự tin đáng ngạc nhiên, hoàn toàn khác biệt so với sự hoảng loạn, sợ hãi mà cô tiểu thư yếu đuối năm nào từng trải qua.