Mười năm trôi qua như một giấc mộng dài, Thẩm Nhược Thanh, giờ đây đã hai mươi sáu tuổi, đã hoàn toàn lột xác từ một tiểu thư khuê các yếu đuối, trở thành một nữ thần y tài ba, danh tiếng lan truyền khắp vùng núi Thanh Loan, dù nàng vẫn luôn giữ kín thân phận thực sự của mình, chỉ được biết đến với cái tên Lâm Tuyết Nhi, đệ tử của Dược Vương lão nhân.
Trong suốt mười năm ấy, Nhược Thanh đã trải qua vô số gian khổ, thử thách để có thể tinh thông được toàn bộ y thuật, độc thuật mà sư phụ truyền dạy. Từ những kiến thức cơ bản về nhận biết dược liệu, bào chế thuốc men, đến những kỹ thuật châm cứu, giải phẫu phức tạp, và cả những bí quyết về độc dược tinh vi mà chỉ có Dược Vương lão nhân mới nắm giữ được, nàng đều nỗ lực học tập với một sự quyết tâm sắt đá, không ngừng nghỉ.
"Con đã tiến bộ vượt bậc, Tuyết Nhi. Ta tin rằng, không lâu nữa, con sẽ có thể tự tin trở về, đối mặt với những kẻ đã hãm hại con năm xưa." Dược Vương lão nhân nhận xét trong một buổi chiều, khi ông quan sát Nhược Thanh đang thực hiện thành thạo một ca phẫu thuật phức tạp cho một bệnh nhân trong làng.
"Đa tạ sư phụ đã tận tâm dạy dỗ con suốt mười năm qua. Nếu không có sư phụ, con không thể nào có được ngày hôm nay." Nhược Thanh đáp, giọng nàng đầy sự biết ơn sâu sắc dành cho người thầy đã cứu mạng, nuôi dưỡng, dạy dỗ nàng nên người suốt thập kỷ vừa qua.
Trong thời gian tu học, Nhược Thanh cũng không quên rèn luyện thêm về võ nghệ cơ bản, cùng những kiến thức về mưu lược, chiến thuật, hiểu rõ, để có thể đối phó hiệu quả với những âm mưu, thủ đoạn phức tạp nơi chốn quan trường, hầu phủ đầy toan tính, chỉ dựa vào y thuật thôi là chưa đủ.
Danh tiếng của "thần y" Lâm Tuyết Nhi dần dần lan rộng ra ngoài phạm vi vùng núi Thanh Loan, thu hút không ít người bệnh từ những vùng xa xôi tìm đến cầu chữa trị, trong đó, có không ít những vụ án khó, những căn bệnh hiểm nghèo mà các thái y viện danh tiếng cũng phải bó tay, nhưng đều được Nhược Thanh chữa trị thành công, càng thêm củng cố danh tiếng lừng lẫy của nàng trong giới y học.
Một ngày, một vị công tử trẻ tuổi, ăn mặc sang trọng nhưng gương mặt lại đầy vẻ đau khổ, tuyệt vọng, tìm đến hang động của Dược Vương lão nhân, mang theo một chiếc kiệu, bên trong là một cô gái trẻ đang trong tình trạng nguy kịch vì trúng phải một loại độc dược lạ, đã được rất nhiều thầy thuốc danh tiếng khác bó tay.
"Xin thần y cứu giúp muội muội của tại hạ, nàng đã trúng độc ba ngày rồi, nếu không được cứu chữa kịp thời, e rằng khó qua khỏi." Vị công tử, tự xưng là Cố Thiên Dực, con trai thứ của Trấn Bắc Vương, quỳ xuống van xin, giọng anh đầy sự khẩn thiết.
Nhược Thanh, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng tình trạng của bệnh nhân, nhận ra ngay, đây chính là một loại độc dược hiếm gặp có tên Tê Tâm Cổ, chỉ có thể được giải trừ bằng một phương pháp đặc biệt mà nàng đã học được từ sư phụ. "Ta có thể cứu chữa được, nhưng cần phải có đầy đủ những dược liệu quý hiếm, và quá trình giải độc sẽ mất khá nhiều thời gian, công sức."
"Xin thần y cứ ra điều kiện, tại hạ nguyện ý đáp ứng bất cứ điều gì để cứu được muội muội." Cố Thiên Dực đáp, không ngần ngại trước bất kỳ yêu cầu nào mà Nhược Thanh có thể đưa ra.
Trong suốt ba ngày ba đêm tiếp theo, Nhược Thanh dồn hết tâm sức, sử dụng toàn bộ kiến thức y thuật uyên thâm mà mình đã dày công học tập để giải độc, cứu chữa cho cô gái trẻ tuổi ấy, cuối cùng cũng thành công đưa nàng thoát khỏi cửa tử một cách ngoạn mục.
"Đa tạ thần y đã cứu mạng muội muội của tại hạ. Ân tình này, tại hạ sẽ mãi mãi ghi nhớ." Cố Thiên Dực nói, cúi đầu bái tạ đầy chân thành, ánh mắt anh đầy sự khâm phục trước tài năng y thuật xuất chúng mà Nhược Thanh đã thể hiện.
Qua cuộc gặp gỡ này, Nhược Thanh có cơ hội tìm hiểu thêm về tình hình chính trị, xã hội hiện tại của kinh thành, nhận ra, đã đến lúc thích hợp để nàng có thể lên kế hoạch trở về, đòi lại công bằng cho những oan khuất mà mình đã phải chịu đựng suốt mười năm qua.
"Sư phụ, con nghĩ, đã đến lúc con cần phải trở về kinh thành." Nhược Thanh nói với Dược Vương lão nhân sau khi Cố Thiên Dực cùng muội muội của mình đã rời đi, mang theo lòng biết ơn sâu sắc.
Dược Vương lão nhân trầm ngâm một lúc, ánh mắt ông đầy sự lo lắng xen lẫn sự tin tưởng. "Con đã sẵn sàng chưa? Con đường phía trước chắc chắn sẽ không hề dễ dàng, đầy rẫy những nguy hiểm, âm mưu mà con cần phải đối mặt."
"Con đã sẵn sàng, sư phụ. Mười năm qua, con đã không ngừng rèn luyện, chuẩn bị cho ngày hôm nay. Con sẽ tìm ra sự thật, đòi lại công bằng cho bản thân, đồng thời cũng sẽ để những kẻ đã hãm hại con phải trả giá xứng đáng cho những tội ác mà họ đã gây ra." Nhược Thanh đáp, ánh mắt nàng ánh lên sự quyết tâm sắt đá, không hề có chút do dự nào.
Sau khi nhận được sự đồng ý, chúc phúc từ sư phụ, Nhược Thanh bắt đầu chuẩn bị hành trang cho chuyến trở về kinh thành đầy quan trọng này, mang theo không chỉ những kiến thức y thuật, độc thuật uyên thâm, mà còn cả một sự quyết tâm mãnh liệt, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách, nguy hiểm nào để có thể đòi lại công bằng, danh dự cho chính mình sau mười năm dài đằng đẵng chịu đựng oan khuất.
Trước khi lên đường, Dược Vương lão nhân còn trao cho Nhược Thanh một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong chứa đựng một số loại độc dược, giải dược quý hiếm mà ông đã dày công nghiên cứu, bào chế suốt cả cuộc đời. "Những thứ này có thể sẽ hữu ích cho con trong hành trình phía trước, nhưng con cần phải sử dụng chúng một cách thận trọng, chỉ khi thực sự cần thiết, và luôn phải giữ vững lương tâm, đạo đức của một người thầy thuốc chân chính."
"Con xin ghi nhớ lời dạy của sư phụ." Nhược Thanh đáp, cẩn thận cất giữ chiếc hộp quý giá ấy, thầm hứa sẽ luôn sử dụng những kiến thức, công cụ mà mình có được một cách đúng đắn, không để bản thân bị cuốn theo sự thù hận mù quáng mà đánh mất đi những giá trị đạo đức cốt lõi.
Đêm cuối cùng trước khi rời khỏi vùng núi Thanh Loan, Nhược Thanh đứng trước cửa hang động, nhìn lại toàn cảnh nơi đã gắn bó với mình suốt mười năm qua, nơi đã chứng kiến sự trưởng thành, thay đổi hoàn toàn của một cô gái từ yếu đuối, tuyệt vọng, trở thành một nữ thần y bản lĩnh, tự tin. "Mười năm trước, ta đến đây trong tình trạng thân tàn ma dại, tưởng chừng như cuộc đời đã kết thúc. Nhưng giờ đây, ta rời đi với một sứ mệnh, một mục tiêu rõ ràng."
Dược Vương lão nhân, đứng bên cạnh, đặt tay lên vai người đệ tử mà ông luôn coi như con gái ruột của mình. "Con đã trưởng thành rất nhiều, Nhược Thanh. Ta tin tưởng, con sẽ hoàn thành được sứ mệnh của mình, đồng thời cũng sẽ luôn giữ vững được trái tim nhân hậu, chính trực mà con đã có được."
"Con sẽ luôn nhớ về những gì sư phụ đã dạy dỗ, và sẽ thường xuyên viết thư báo cáo tình hình cho sư phụ." Nhược Thanh hứa hẹn, trước khi cúi đầu bái biệt người thầy đáng kính, chính thức lên đường hướng về kinh thành, mang theo tất cả những gì cần thiết cho hành trình đòi lại công bằng đầy quan trọng phía trước.