Đêm mưa gió dữ dội, Thẩm Nhược Thanh, đích nữ mười sáu tuổi của Trấn Quốc Hầu phủ, bị trói chặt tay chân, đẩy đến bên miệng vực sâu hun hút phía sau núi Thanh Loan, nơi cách kinh thành hơn trăm dặm đường. Gương mặt nàng tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe vì đã khóc cạn nước mắt trước sự bất công tày trời mà nàng đang phải gánh chịu.
"Mẫu thân, sao người lại có thể đối xử với con như vậy? Con chưa từng làm gì hại đến đại ca cả!" Nhược Thanh gào lên trong tuyệt vọng, hướng về phía Lâm thị, mẫu kế của nàng, người đang đứng nhìn nàng với ánh mắt lạnh lùng, đắc ý, không hề có chút thương xót nào.
"Nhược Thanh, ngươi đừng có giả vờ ngây thơ nữa. Bằng chứng đã quá rõ ràng, chính ngươi đã hạ độc giết chết đại ca, giờ đây, ngươi còn dám chối cãi sao?" Lâm thị nói, giọng bà đầy sự giả tạo, thương xót bề ngoài nhưng ẩn chứa một sự tàn nhẫn, toan tính sâu xa.
Đứng cạnh Lâm thị là Thẩm Nhược Vy, thứ muội cùng cha khác mẹ của Nhược Thanh, khuôn mặt cô ta thoáng qua một nụ cười đắc thắng mà không ai trong đêm tối mưa gió này có thể nhận ra, ngoại trừ chính Nhược Thanh, người đã quá quen thuộc với bản chất giả dối, độc ác ẩn giấu sau vẻ ngoài dịu dàng, hiền lành của cô em gái này.
"Muội thật sự không hiểu, tại sao tỷ tỷ lại có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy. Đại ca luôn yêu thương tỷ tỷ nhất mà." Nhược Vy nói, giọng cô ta đầy vẻ đau xót giả tạo, nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự thỏa mãn khi nhìn thấy tỷ tỷ của mình đang trong tình cảnh thảm thương, tuyệt vọng đến cùng cực.
Nhược Thanh nghiến chặt răng, trong lòng nàng hiểu rõ, toàn bộ vụ án đầu độc đại ca Thẩm Dịch Phong chính là âm mưu được Lâm thị cùng Nhược Vy dày công sắp đặt, với mục đích loại bỏ nàng — đích nữ duy nhất có quyền thừa kế hợp pháp vị trí kế thừa gia sản, tước vị của Trấn Quốc Hầu phủ, mở đường cho Nhược Vy có thể chiếm đoạt toàn bộ những gì lẽ ra thuộc về nàng.
"Các người sẽ phải trả giá cho những gì đã làm hôm nay!" Nhược Thanh hét lên, dù thân thể đã kiệt sức, yếu ớt sau nhiều ngày bị giam cầm, tra tấn, nhưng ánh mắt nàng vẫn ánh lên một sự căm phẫn, quyết tâm mãnh liệt.
"Ngươi vẫn còn dám nói cứng đến vậy sao?" Lâm thị cười lạnh, ra hiệu cho gia nhân đẩy Nhược Thanh xuống vực sâu đen ngòm phía dưới, tiếng thét thảm thiết của nàng vang vọng trong đêm mưa gió, trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối tĩnh lặng.
Lâm thị cùng Nhược Vy đứng nhìn xuống vực sâu, không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống có thể tồn tại sau cú ngã từ độ cao khủng khiếp như vậy. "Cuối cùng, chúng ta cũng đã loại bỏ được cái gai trong mắt." Nhược Vy nói, giọng cô ta đầy sự hả hê, đắc ý.
"Đúng vậy, từ nay, ngươi chính thức trở thành đích nữ duy nhất của Hầu phủ, không còn ai có thể tranh giành vị trí ấy với ngươi nữa." Lâm thị đáp, ánh mắt bà lấp lánh sự toan tính, hài lòng trước khi cả hai quay người rời khỏi hiện trường, để lại phía sau một bí mật tàn nhẫn mà họ tin rằng, sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi cùng với thi thể của Nhược Thanh dưới vực sâu tăm tối ấy.
Nhưng số phận, dường như, vẫn chưa muốn buông tha cho Thẩm Nhược Thanh. Dưới đáy vực, một dòng suối ngầm chảy xiết đã cuốn thân thể bất tỉnh của nàng trôi dạt đến một hang động nhỏ, nơi một vị ẩn sĩ già, được người đời gọi là Dược Vương lão nhân, tình cờ đang thu thập dược liệu quý hiếm mọc quanh khu vực này.
"Đây là..." Dược Vương lão nhân kinh ngạc khi phát hiện thân thể của một thiếu nữ trẻ tuổi, đầy thương tích, đang trôi dạt trên dòng nước, hơi thở thoi thóp nhưng vẫn còn dấu hiệu sự sống mong manh. Ông không chút do dự, ngay lập tức vớt nàng lên, mang về hang động của mình để cứu chữa.
Suốt bảy ngày bảy đêm, Dược Vương lão nhân dùng toàn bộ kiến thức y thuật uyên thâm tích lũy được qua hơn năm mươi năm hành y, kết hợp cùng những loại linh dược quý hiếm mà ông đã dày công thu thập, mới có thể giữ lại được mạng sống mong manh của Nhược Thanh, dần dần đưa nàng thoát khỏi ranh giới sinh tử.
Khi Nhược Thanh tỉnh lại, việc đầu tiên nàng làm là bật khóc nức nở, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì nỗi đau đớn tinh thần trước sự phản bội tàn nhẫn của chính những người thân trong gia đình mình. "Tại sao... tại sao họ lại có thể tàn nhẫn với ta đến vậy..."
"Cô nương, cô đã trải qua một kiếp nạn lớn, nhưng may mắn thay, cô vẫn còn sống sót." Dược Vương lão nhân nói, giọng ông đầy sự từ bi, thấu hiểu trước nỗi đau mà cô gái trẻ tuổi này đang phải chịu đựng.
Nhược Thanh, sau khi bình tĩnh lại phần nào, kể lại toàn bộ câu chuyện bi thảm mà mình đã trải qua cho vị ân nhân cứu mạng nghe. Dược Vương lão nhân, sau khi lắng nghe, không khỏi cảm thấy phẫn nộ trước sự tàn nhẫn, độc ác của những kẻ đã hãm hại nàng.
"Cô nương, ta có một đề nghị. Ta đã sống ẩn dật nơi đây nhiều năm, không có truyền nhân để kế thừa toàn bộ y thuật, độc thuật mà ta đã dày công nghiên cứu suốt cả cuộc đời. Nếu cô nương không ngại, ta sẵn lòng thu nhận cô làm đệ tử, truyền dạy toàn bộ những gì ta biết. Với những kiến thức ấy, một ngày nào đó, cô sẽ có đủ khả năng để đòi lại công bằng cho chính mình." Ông đề nghị, ánh mắt đầy sự chân thành, kỳ vọng.
Nhược Thanh, nghe được đề nghị này, ánh mắt nàng dần dần thay đổi từ sự đau khổ, tuyệt vọng, sang một sự quyết tâm mãnh liệt chưa từng có. "Con xin nhận lời, sư phụ. Con sẽ học tập chăm chỉ, để một ngày nào đó, có thể trở về, đòi lại công bằng cho bản thân, cho cả những oan khuất mà con đã phải chịu đựng."
Từ ngày hôm đó, Thẩm Nhược Thanh chính thức trở thành đệ tử của Dược Vương lão nhân, bắt đầu hành trình mười năm khổ luyện đầy gian nan nhưng cũng vô cùng ý nghĩa, dần dần biến đổi từ một tiểu thư khuê các yếu đuối, trở thành một nữ thần y tài giỏi, sở hữu những kiến thức y thuật, độc thuật uyên thâm mà không nhiều người trong thiên hạ có thể sánh kịp, chuẩn bị cho ngày trở về đầy quyết liệt, đòi lại tất cả những gì đã bị cướp đoạt một cách bất công.
Trong những ngày đầu tiên tại hang động của Dược Vương lão nhân, Nhược Thanh vẫn còn chưa thể hoàn toàn thoát khỏi cơn ác mộng về đêm định mệnh ấy. Mỗi đêm, nàng đều giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa, tai vẫn còn văng vẳng tiếng cười lạnh lùng, đắc ý của Lâm thị cùng Nhược Vy trước khi nàng bị đẩy xuống vực sâu.
"Con cần phải học cách buông bỏ nỗi sợ hãi, biến nó thành động lực thay vì để nó cầm tù tâm trí con." Dược Vương lão nhân khuyên nhủ, khi nhận thấy những dấu hiệu ám ảnh tâm lý nghiêm trọng ở người đệ tử mới của mình. "Nỗi đau của con là có thật, nhưng nếu con cứ mãi chìm đắm trong đó, con sẽ không bao giờ có đủ sức mạnh để đối mặt với những kẻ đã hãm hại con."
Nghe theo lời khuyên của sư phụ, Nhược Thanh bắt đầu học cách chuyển hóa nỗi đau, sự căm phẫn thành động lực học tập, rèn luyện không ngừng nghỉ. Mỗi ngày, nàng dậy từ khi trời còn chưa sáng, học tập, luyện tập đến tận đêm khuya, không cho phép bản thân có bất kỳ giây phút lơ là nào trong hành trình chuẩn bị cho ngày trở về đầy quan trọng.
Trong những tháng đầu tiên, Dược Vương lão nhân bắt đầu bằng việc dạy cho Nhược Thanh những kiến thức cơ bản nhất về y thuật — cách nhận biết các loại thảo dược mọc quanh vùng núi Thanh Loan, cách phân biệt dược tính, công dụng của từng loại cây cỏ, cũng như những nguyên lý cơ bản về cấu tạo cơ thể người, kinh mạch, huyệt đạo.
"Y thuật không chỉ là kỹ thuật đơn thuần, mà còn là nghệ thuật thấu hiểu sự sống, cái chết, thấu hiểu nỗi đau của con người." Dược Vương lão nhân giảng giải, trong khi Nhược Thanh chăm chú ghi nhớ từng lời dạy bảo quý báu của sư phụ. "Một thầy thuốc chân chính không chỉ cần có kỹ thuật giỏi, mà còn cần có một trái tim nhân hậu, biết đồng cảm với nỗi đau của bệnh nhân."
Những bài học đầu tiên ấy, dù có phần khô khan, phức tạp, nhưng Nhược Thanh vẫn kiên trì học tập với một sự say mê đặc biệt, dần dần nhận ra, y thuật không chỉ là công cụ để nàng có thể đòi lại công bằng cho bản thân trong tương lai, mà còn là một con đường ý nghĩa để nàng có thể giúp đỡ, cứu chữa cho những người bệnh khổ đau khác.
Sau sáu tháng đầu tiên, khi đã nắm vững những kiến thức cơ bản, Dược Vương lão nhân bắt đầu dạy cho Nhược Thanh những kỹ thuật châm cứu, bốc thuốc phức tạp hơn, đồng thời cũng giao cho nàng những nhiệm vụ thực hành thực tế, giúp đỡ chữa trị cho những người dân trong các ngôi làng nhỏ xung quanh vùng núi Thanh Loan.
"Con có năng khiếu bẩm sinh về y thuật, tiến bộ của con vượt xa những gì ta từng mong đợi." Sư phụ nhận xét sau khi chứng kiến Nhược Thanh thành công chữa trị cho một trường hợp bệnh khó, phức tạp mà ngay cả những lang y có kinh nghiệm trong vùng cũng phải bó tay.
Ba năm sau, Nhược Thanh đã có thể tự mình đảm nhận phần lớn công việc khám chữa bệnh cho người dân trong vùng, danh tiếng "tiểu thần y" bắt đầu lan truyền, dù nàng vẫn luôn khiêm tốn, kín đáo về xuất thân thực sự của mình. Đây cũng chính là lúc, Dược Vương lão nhân quyết định bắt đầu truyền dạy cho nàng những kiến thức sâu sắc hơn về độc thuật, một lĩnh vực đòi hỏi sự cẩn trọng, đạo đức cao độ.
"Độc thuật là con dao hai lưỡi, có thể cứu người nhưng cũng có thể hại người. Ta sẽ chỉ truyền dạy cho con những kiến thức này khi ta tin tưởng tuyệt đối vào đạo đức, lương tâm của con." Dược Vương lão nhân nói, ánh mắt ông đầy sự nghiêm túc khi bắt đầu giai đoạn học tập quan trọng, nhạy cảm này.
"Con xin hứa, sẽ chỉ sử dụng những kiến thức này để bảo vệ công lý, không bao giờ dùng để hại người vô tội." Nhược Thanh đáp, giọng nàng đầy sự nghiêm túc, chân thành, khiến sư phụ càng thêm tin tưởng vào phẩm chất đạo đức của người đệ tử mà ông đã dày công nuôi dưỡng.