Mười ngày sau, quảng trường trước cửa Đông kinh thành chật kín người từ sáng sớm.
Một khán đài gỗ lớn được dựng lên, phía trên treo màn gấm đỏ thêu chữ "Đại Hội Y Nghệ", hai bên là khu vực dành cho các xưởng dệt tham gia. Phía trước, một dãy ghế cao dành cho ban giám khảo — ba vị quan phụ trách lễ nghi, hai vị phu nhân sành sỏi thời trang trong giới quý tộc, và một chiếc ghế trống ở chính giữa, phủ gấm tía, cao hơn hẳn những ghế khác.
Tô Vãn Ý đứng ở khu vực Vân Cẩm Phường, nhìn quanh bốn xưởng dệt tham gia: Vinh Hoa Trang do chính Lỗ sư phụ — người thợ cả phản bội năm xưa — đứng chủ trì, thần thái ngạo mạn không giấu giếm. Tụ Cẩm Các và Hoa Vân Trai là những xưởng có tiếng nhưng quy mô nhỏ hơn, phần lớn đến để học hỏi.
"Nhu Nhi tiểu thư, nhất định phải thắng!" A Phúc nắm chặt tay, còn Tiểu Thúy thì mặt trắng bệch vì lo lắng.
Lỗ sư phụ liếc sang phía Vân Cẩm Phường, ánh mắt đầy khinh miệt. Lão ta năm nay đã năm mươi tuổi, làm thợ cả cho nhà họ Thẩm suốt hai mươi năm, tự cho mình là bậc thầy trong nghề, coi Tô Vãn Ý chẳng qua chỉ là một tiểu nữ nhân may mắn phất lên nhờ vài chiêu trò vặt vãnh.
"Tiểu thư," lão ta chắp tay giả vờ lễ phép, giọng đầy mỉa mai, "lão phu năm xưa hầu hạ lệnh tôn hai mươi năm, nay có duyên đấu cùng tiểu thư, mong tiểu thư nương tay, đừng để lão phu quá bẽ mặt."
"Lỗ sư phụ khách sáo rồi." Vãn Ý mỉm cười nhàn nhạt, "Người nương tay hay không, để tay nghề quyết định, không phải để lời nói quyết định."
Đúng giờ Ngọ, tiếng trống vang lên, đại hội chính thức bắt đầu. Quan chủ trì tuyên bố thể lệ: cuộc thi gồm ba vòng — Vòng Một: Tốc Độ Cắt May, mỗi xưởng phải hoàn thành một chiếc áo khoác ngắn đơn giản trong thời gian giới hạn; Vòng Hai: Trang Phục Truyền Thống, trình diễn một bộ y phục theo phong cách cổ điển với chất liệu được chỉ định; Vòng Ba: Thiết Kế Sáng Tạo, tự do sáng tác một bộ y phục mới lạ chưa từng có, chấm điểm dựa trên tính thẩm mỹ, kỹ thuật và độ độc đáo.
Ngay khi lời tuyên bố vừa dứt, đám đông xôn xao nhìn về phía chiếc kiệu vừa dừng lại phía sau khán đài. Rèm kiệu vén lên, một người đàn ông trùm áo choàng đen — nhưng lần này khoác thêm một lớp trường bào tía sang trọng bên ngoài — bước ra, dáng vẻ cao quý lãnh đạm, theo sau là hàng hộ vệ nghiêm trang. Người ấy bước thẳng lên chiếc ghế phủ gấm tía ở chính giữa hàng giám khảo.
"Là... là ai vậy?" Tiểu Thúy thì thầm.
Tô Vãn Ý nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy, trong lòng thoáng sững sờ. Là vị khách bí ẩn từng đặt may bộ ngoại bào che giấu cánh tay. Nhưng nhìn cách hắn ngồi vào chiếc ghế cao nhất giữa hàng giám khảo, cách đám đông cúi đầu hành lễ khi hắn xuất hiện, nàng chợt nhận ra thân phận thật của người này tuyệt đối không đơn giản.
Nhưng nàng không có thời gian suy nghĩ thêm, vì tiếng trống vòng một đã vang lên.
Vòng Một: Tốc Độ Cắt May.
Mỗi xưởng được phát cùng một loại vải, yêu cầu trong khoảng thời gian một nén nhang phải hoàn thành một chiếc áo khoác ngắn với đường may tinh tế, cúc áo đối xứng, không được có bất kỳ đường chỉ thừa nào lộ ra ngoài.
Lỗ sư phụ ra tay trước, kỹ thuật thuần thục, đường kim mũi chỉ nhanh gọn, chỉ trong khoảnh khắc đã hoàn thành phần thân áo, nhưng đến phần khuy áo, tốc độ chậm lại rõ rệt vì đôi tay đã có tuổi không còn linh hoạt như xưa.
Đến lượt Tô Vãn Ý, đám đông nín thở quan sát. Nàng cầm kim lên, động tác dứt khoát, chính xác đến từng milimet — đây là kỹ thuật may công nghiệp hiện đại mà nàng đã luyện tập suốt nhiều năm ở kiếp trước, kết hợp với sự khéo léo bẩm sinh của nguyên chủ.
Nàng dùng kỹ thuật "may giấu chỉ" — một phương pháp khâu đặc biệt khiến toàn bộ đường chỉ ẩn hoàn toàn bên trong lớp vải, mặt ngoài chỉ thấy đường viền phẳng mịn tuyệt đối, điều mà ngay cả những thợ may lành nghề nhất thời đại này cũng hiếm khi làm được một cách hoàn hảo. Khi nàng đơm chiếc khuy cuối cùng, cả chiếc áo khoác đã sẵn sàng, đường nét gọn gàng đến kinh ngạc.
Một vị giám khảo cầm chiếc áo lên, lật đi lật lại kiểm tra mặt trong lẫn mặt ngoài, không tìm được một đường chỉ thừa nào, kinh ngạc thốt lên: "Đường may này... như thể không hề có mũi kim nào chạm vào vải vậy!"
Cả quảng trường vỡ òa tiếng vỗ tay.
Vòng một, Vân Cẩm Phường dẫn đầu tuyệt đối.
Vòng Hai: Trang Phục Truyền Thống.
Ban giám khảo công bố chất liệu chỉ định: gấm hoa văn phượng hoàng truyền thống — loại vải quen thuộc mà hầu như thợ may nào trong kinh thành cũng biết cách xử lý theo lối cổ điển.
Lỗ sư phụ tự tin ra tay, bộ y phục truyền thống của lão trang nghiêm, hoa văn phượng hoàng được xử lý đúng chuẩn cung đình mà lão đã may suốt hai mươi năm. Giám khảo nếm — à, kiểm tra thử, gật đầu tán thưởng.
Đến lượt Tô Vãn Ý, nàng không may nguyên bộ theo lối truyền thống, mà biến tấu: giữ nguyên phần thân áo theo form dáng cổ điển tôn nghiêm, nhưng cắt xẻ tay áo theo kiểu mới, để lộ một lớp vải lót màu tương phản bên trong tạo điểm nhấn bất ngờ khi người mặc cử động. Phần hoa văn phượng hoàng, thay vì thêu tràn khắp thân áo như truyền thống, nàng chỉ để tập trung ở một góc vai, tạo cảm giác tinh tế, không rườm rà.
Nàng còn thêm một chi tiết nhỏ nhưng tinh xảo: viền cổ áo được xử lý bằng kỹ thuật "may sọc âm dương" — hai lớp vải tương phản màu sắc ghép chéo nhau tạo hiệu ứng ẩn hiện độc đáo tùy góc nhìn.
Vị phu nhân giám khảo xem xét kỹ, mắt sáng lên: "Cùng một loại gấm truyền thống, mà cô nương biến hóa ra được sự mới mẻ mà vẫn giữ được cái hồn cổ điển, quả thực có tư duy khác người."
Vòng hai, Vân Cẩm Phường tiếp tục dẫn trước, dù khoảng cách sít sao hơn vòng một.
Vòng Ba: Thiết Kế Sáng Tạo.
Đây là vòng quyết định, và cũng là vòng mà Lỗ sư phụ đặt cược tất cả hy vọng — bởi lão biết rõ, một thiết kế sáng tạo đòi hỏi kinh nghiệm cả đời tích lũy, và hai mươi năm cầm kim của lão không phải để một cô nhóc mười tám tuổi vượt qua dễ dàng.
Lỗ sư phụ trình diễn một bộ đại lễ phục cầu kỳ — thêu chỉ vàng dày đặc khắp thân áo, đính hàng trăm hạt ngọc trai nhỏ, quy tụ mọi kỹ thuật thêu thùa phức tạp bậc nhất mà lão tích lũy suốt sự nghiệp. Khi bộ y phục được trình diễn giữa quảng trường, ánh vàng lấp lánh khiến cả đám đông xuýt xoa, ban giám khảo gật gù không ngớt.
"Hảo! Quả là y phục xứng tầm cung đình!" Một vị giám khảo tấm tắc.
Lỗ sư phụ đắc ý nhìn sang phía Vân Cẩm Phường, ánh mắt đầy thách thức. Bộ y phục này lão đã dồn hết công sức chuẩn bị suốt mười ngày, giá trị nguyên liệu và độ phức tạp vượt xa bất cứ thứ gì một cô gái trẻ có thể nghĩ ra.
Đến lượt Tô Vãn Ý, nàng bước ra giữa quảng trường, mang theo một bộ y phục trông đơn giản hơn nhiều so với bộ của Lỗ sư phụ.
"Bộ y phục của ta," nàng cất tiếng, giọng vang rõ khắp quảng trường, "lấy cảm hứng từ chính những gì bị người đời coi là 'lỗi', là 'phế phẩm'."
Đám đông xôn xao — dám dùng nguyên liệu bị chê bỏ để đấu trực diện với sư phụ cũ của chính mình?
Nàng cho người mẫu bước ra. Bộ y phục ấy được ghép từ hàng trăm mảnh vải vụn đủ màu, xếp theo một trật tự màu sắc tinh vi tạo thành hình ảnh một cánh chim phượng đang tung bay — không phải bằng đường thêu chỉ vàng như lối truyền thống, mà bằng chính kỹ thuật ghép mảnh patchwork nàng đã phát triển từ những ngày đầu khởi nghiệp.
"Đại lễ phục truyền thống, dùng chỉ vàng ngọc trai để thể hiện sự giàu sang quý phái." Nàng giải thích, "Nhưng y phục đẹp nhất, không phải y phục đắt nhất — mà là y phục kể được một câu chuyện. Bộ này của ta, kể câu chuyện về một xưởng dệt suýt phá sản, đã hồi sinh từ chính những mảnh vải bị vứt bỏ, giống như con phượng hoàng tái sinh từ tro tàn."
Vị phu nhân giám khảo nhìn bộ y phục hồi lâu, đôi mắt dần đỏ hoe vì xúc động: "Y phục của Lỗ sư phụ, là y phục của bậc vương giả — đẹp, nhưng xa cách. Còn bộ y phục này..." bà nhìn Vãn Ý, "là câu chuyện có thể khiến bất kỳ ai từng trải qua khó khăn đều rơi nước mắt vì đồng cảm. Đây mới thực sự là tinh thần của thời trang — không phải phô trương sự giàu sang, mà là chạm đến trái tim người thưởng thức."
Cả quảng trường lặng đi trong giây lát, rồi bùng nổ tiếng reo hò.
Trên khán đài giám khảo, Mộ Dung Tuyệt nhìn bộ y phục ấy hồi lâu, trong lòng cảm nhận rõ dụng tâm trong từng lớp vải ghép — không phải sự phô diễn kỹ thuật đơn thuần, mà là một tấm lòng chân thành muốn biến những gì bị coi là vô giá trị, thành một điều đẹp đẽ có ý nghĩa.
Hắn đứng dậy, lần đầu tiên chủ động lên tiếng trước toàn thể quảng trường, giọng trầm ấm vang xa:
"Ta tuyên bố," hắn nhìn thẳng về phía Tô Vãn Ý, "Vân Cẩm Phường — đệ nhất y nghệ kinh thành, tên tuổi kỳ này."
Danh xưng ấy, từ miệng người ngồi ghế cao nhất khán đài, có sức nặng như thánh chỉ.
Lỗ sư phụ đứng chết trân giữa quảng trường, mặt trắng bệch. Lão không ngờ, hai mươi năm kinh nghiệm của mình lại thua trước một cô gái nhỏ tuổi, thua không phải vì kỹ thuật kém hơn, mà vì tấm lòng và tư duy đã khác biệt một trời một vực.
Đám đông vây quanh Tô Vãn Ý, chúc mừng rối rít. Tiểu Thúy ôm chầm lấy nàng khóc nức nở vì vui sướng, A Phúc nhảy cẫng lên hò reo, Lý bá đứng một bên lau nước mắt, lòng nhẹ nhõm như trút được gánh nặng đè suốt bao năm.
Nhưng giữa niềm vui ấy, Tô Vãn Ý ngẩng đầu nhìn về phía khán đài giám khảo, nơi người đàn ông áo đen vừa đứng dậy chuẩn bị rời đi, ánh mắt hắn cũng đang nhìn về phía nàng.
Không cần trao đổi lời nào, chỉ một ánh mắt ấy đã đủ để nàng hiểu: người này, thân phận thật sự tuyệt đối không phải một công tử bí ẩn đặt may đồ bình thường.
Trong lòng nàng, ngoài niềm vui chiến thắng, còn dấy lên một câu hỏi lớn chưa lời giải đáp.
Người ấy... rốt cuộc là ai?