Mười ngày sau khai trương, Vân Cẩm Phường rơi vào một vấn đề mà Tô Vãn Ý đã lường trước nhưng chưa nghĩ nó đến nhanh đến vậy: hết vải.
Toàn bộ số vải "lỗi" và vải vụn tồn kho đã được dùng hết sạch trong đợt hàng đầu tiên. Muốn tiếp tục sản xuất, nàng cần nguồn tơ lụa mới — mà tơ lụa thượng hạng ở kinh thành, phần lớn nguồn cung đều nằm trong tay vài mối lái lớn, những người từ lâu đã có quan hệ mật thiết với Vinh Hoa Trang.
"Tiểu thư, con hỏi khắp các vựa vải trong thành rồi," A Phúc báo cáo, mặt mày ỉu xìu, "hầu hết đều nói tơ tốt đã có mối quen bao hết, còn vài chỗ bán lẻ thì giá cao gấp đôi bình thường, không đủ vốn để mua."
Tô Vãn Ý ngồi trầm ngâm, ngón tay gõ nhẹ lên bàn. Nàng nhớ lại trong ký ức của nguyên chủ, có nhắc đến một làng dệt tơ nhỏ ở ngoại thành — Tang Gia Thôn — nơi những nghệ nhân nuôi tằm dệt tơ đã ba đời, chất lượng tơ không hề thua kém các mối lớn trong thành, nhưng vì đường xá xa xôi, ít ai chịu khó tìm đến, nên giá cả vẫn còn hợp lý.
"Lý bá, ngày mai chúng ta ra Tang Gia Thôn." Nàng quyết định.
Con đường đến Tang Gia Thôn mất trọn một canh giờ đi xe, xuyên qua những cánh đồng dâu xanh mướt trải dài. Khi xe vừa dừng trước cổng làng, Tô Vãn Ý đã nghe thấy tiếng tranh cãi ồn ào vọng ra từ phía xưởng dệt lớn nhất làng.
"Các ngươi định ép giá đến bao giờ nữa?!" Một lão nông dệt tơ, tóc đã bạc quá nửa, đứng chắn trước cửa xưởng, giọng run lên vì tức giận, "Tơ nhà ta nuôi cả năm trời, chăm chút từng con tằm, các ngươi lại chỉ trả một phần ba giá thị trường, còn dọa nếu không bán thì cho người phá đường vận chuyển tơ ra khỏi làng!"
Đứng đối diện là ba gã đàn ông vận áo xám thêu chữ "Vinh" nhỏ ở ngực — người của Vinh Hoa Trang. Kẻ đứng đầu, dáng vẻ cao gầy, cười nhạt: "Lão gia đừng nói quá lên. Ta đây là làm ăn sòng phẳng, giá cả thị trường vốn vậy, lão không bán cho ta thì bán cho ai? Kinh thành này, có mối nào dám tranh mua tơ với Vinh Hoa Trang không?"
Câu nói ngạo mạn ấy khiến cả đám dân làng đứng xung quanh im bặt, ai nấy đều cúi đầu bất lực. Rõ ràng đây không phải lần đầu tiên chuyện này xảy ra.
Tô Vãn Ý bước xuống xe, tiến đến gần đám đông, giọng vang rõ: "Có, ta tranh mua đây."
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía nàng. Gã quản sự Vinh Hoa Trang nhíu mày nhìn cô gái trẻ lạ mặt: "Cô nương là ai mà dám xen vào chuyện làm ăn của Vinh Hoa Trang?"
"Ta là Thẩm Nhu Gia, chủ xưởng dệt Vân Cẩm Phường." Nàng đáp thẳng, không chút do dự, "Và ta muốn hỏi lão bá đây, giá mà Vinh Hoa Trang đưa ra là bao nhiêu?"
Lão nông run run đáp: "Ba lượng bạc một trăm cân tơ thô, trong khi giá chợ thành vẫn thường là chín lượng..."
"Vậy ta trả tám lượng." Vãn Ý nói dứt khoát, "Thấp hơn giá chợ một chút vì ta hiểu chi phí vận chuyển từ đây vào thành cũng đáng kể, nhưng cao hơn gấp gần ba lần so với giá Vinh Hoa Trang vừa đưa ra. Lão bá, ngài đồng ý không?"
Lão nông sững sờ, không dám tin vào tai mình. Nhưng gã quản sự Vinh Hoa Trang đã tức giận quát lên: "Cô nương nói năng hồ đồ! Cô tưởng mình là ai mà dám phá giá thị trường?!"
"Phá giá?" Tô Vãn Ý nhìn thẳng vào mắt gã, không hề nao núng, "Là các ngươi ép giá xuống còn một phần ba giá trị thật, dùng vũ lực dọa dẫm để buộc người ta phải bán, mới gọi là phá giá thị trường. Ta chỉ đơn giản trả đúng với những gì công sức của người nông dân xứng đáng nhận được, đây gọi là công bằng."
Đám đông dân làng xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn Vãn Ý dần chuyển từ ngờ vực sang có phần hy vọng.
Gã quản sự Vinh Hoa Trang tức đến mặt đỏ tía, nhưng trước mặt đông đảo dân làng đang chứng kiến, hắn không dám ra tay thô bạo, chỉ có thể nghiến răng đe dọa: "Được, cô nương giỏi lắm! Nhưng ta nói cho cô biết, làng này từ trước đến giờ chỉ bán tơ cho Vinh Hoa Trang, cô nương định phá lệ, coi chừng sau này không ai dám bán cho cô đâu — chúng ta còn thu mua ở đây dài lâu, cô nương chỉ đến một lần rồi đi, ai dám tin tưởng cô?"
Câu nói ấy quả thực đánh trúng vào điểm yếu — dân làng tuy bất mãn với cách ép giá của Vinh Hoa Trang, nhưng vẫn e ngại về tính ổn định lâu dài nếu chuyển sang bán cho một xưởng dệt nhỏ mới nổi, không biết có tồn tại được bao lâu.
Tô Vãn Ý hiểu ngay vấn đề, lập tức đưa ra giải pháp: "Được, để ta chứng minh sự chân thành của mình. Ta đề nghị ký hợp đồng thu mua dài hạn một năm, mỗi tháng thu mua cố định năm trăm cân tơ với giá tám lượng một trăm cân, thanh toán ngay khi nhận hàng, không thiếu không trễ. Nếu ta thất tín dù chỉ một lần, làng có quyền hủy hợp đồng ngay lập tức mà không cần bồi thường gì."
Nàng nhìn lão nông, giọng chân thành: "Ta hiểu, tin tưởng cần được xây dựng bằng hành động, không phải lời nói suông. Vậy nên hôm nay, ta trả tiền mặt trước cho một trăm cân tơ đầu tiên, coi như lời cam kết."
Nói xong, nàng ra hiệu cho Lý bá lấy ra túi bạc mang theo, đếm đủ tám lượng đặt vào tay lão nông ngay tại chỗ, trước sự chứng kiến của toàn thể dân làng.
Hành động dứt khoát ấy khiến đám đông xôn xao. Lão nông cầm túi bạc trong tay, run run xúc động: "Cô nương... cô nương thật lòng muốn hợp tác lâu dài với chúng ta sao?"
"Thật lòng." Vãn Ý gật đầu, "Ta tin rằng, làm ăn tử tế, đôi bên cùng có lợi, mới là con đường bền vững nhất."
Lão nông quay sang nhìn những người dân làng khác, rồi quyết định: "Được! Từ nay, tơ của Tang Gia Thôn chúng ta, ưu tiên bán cho Vân Cẩm Phường!"
Câu nói ấy như một cú hích domino — hàng loạt hộ dệt tơ khác trong làng, vốn cũng chịu cảnh bị Vinh Hoa Trang ép giá bấy lâu, lần lượt bước ra bày tỏ ý muốn hợp tác cùng Vân Cẩm Phường.
Gã quản sự Vinh Hoa Trang đứng nhìn cảnh tượng ấy, mặt tái xanh vì tức giận, cuối cùng chỉ biết hậm hực dẫn thuộc hạ rời đi trong ánh nhìn không mấy thiện cảm của cả làng.
Trên đường trở về kinh thành, xe chở đầy những cuộn tơ thô mới mua, Tô Vãn Ý ngồi trong xe, lòng đầy phấn khởi. Nàng không hề biết, suốt buổi đối đầu vừa rồi, có một đôi mắt đã âm thầm quan sát từ đầu đến cuối.
Cách đó không xa, dưới bóng một gốc cây dâu lớn, Mộ Dung Tuyệt đứng cùng A Ninh, đã chứng kiến trọn vẹn màn đối đáp giữa Vãn Ý và người của Vinh Hoa Trang.
"Vương gia," A Ninh khẽ nói, "cô chủ xưởng Vân Cẩm Phường này, gan dạ và có tầm nhìn thật. Không chỉ giải quyết được vấn đề nguồn tơ trước mắt, mà còn xây dựng được lòng tin lâu dài với cả một làng dệt."
Mộ Dung Tuyệt gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo bóng xe ngựa đang khuất dần: "Nàng ấy hiểu một đạo lý mà không phải thương nhân nào cũng hiểu — tiền bạc có thể mua được hàng hóa nhất thời, nhưng lòng tin mới mua được sự hợp tác lâu dài. Vinh Hoa Trang dựa vào thế lực để chèn ép, gốc rễ ấy tưởng vững nhưng thực chất rất mong manh."
Đúng lúc đó, xe ngựa của Vãn Ý đi ngang qua khúc đường có gốc cây dâu lớn. Có lẽ do linh cảm, nàng vén rèm xe nhìn ra ngoài, ánh mắt vô tình chạm phải bóng dáng quen thuộc đang đứng dưới bóng cây.
Là bộ áo choàng đen ấy. Là dáng người cao lớn với cánh tay phải luôn giữ khép sát ấy.
Nàng cho xe dừng lại, bước xuống, chắp tay hành lễ: "Công tử, lại có duyên gặp mặt."
Mộ Dung Tuyệt bước ra khỏi bóng cây, không còn cách nào tránh né được nữa. "Tình cờ đi ngang." Hắn nói, giọng vẫn giữ vẻ lãnh đạm quen thuộc, nhưng ánh mắt đã có chút khác lạ, "Ta đã xem hết vừa rồi."
"Ồ?" Vãn Ý khẽ nhướn mày, "Công tử thấy ta làm có quá tay không? Dù sao cũng là lần đầu ta tranh giành nguồn hàng với một thế lực lớn như vậy."
"Không." Hắn lắc đầu, "Ta thấy nàng làm đúng. Kẻ mạnh mà chỉ biết dùng quyền lực chèn ép kẻ yếu, không sớm thì muộn cũng sẽ mất hết lòng người. Nàng dùng sự chân thành và công bằng để đối đãi, đó mới là gốc rễ vững chắc để đi đường dài."
Câu nói ấy khiến Vãn Ý khựng lại một thoáng. Người này, lần nào mở miệng cũng như đang bàn chuyện đại sự, chứ không phải chuyện buôn bán vải vóc thông thường.
"Công tử nói chuyện luôn sâu sắc thế." Nàng tò mò dò hỏi, "Không biết công tử làm nghề gì mà am hiểu đến vậy?"
Mộ Dung Tuyệt thoáng im lặng, rồi khóe môi hắn nhếch lên một nét cười mỏng hiếm có: "Nghề của ta... cũng tạm gọi là giữ trật tự cho thiên hạ."
Câu trả lời quen thuộc mơ hồ ấy khiến Vãn Ý càng thêm tò mò, nhưng nàng không truy hỏi thêm, chỉ cười nhẹ: "Vậy hôm nay công tử ra ngoại thành cũng vì công việc 'giữ trật tự' đó sao?"
"Không hẳn." Hắn nhìn nàng, ánh mắt trở nên thẳng thắn hiếm có, "Ta muốn xem nàng xử lý mọi việc thế nào. Nghe nói xưởng dệt của nàng gần đây gây xôn xao khắp kinh thành."
Câu nói thành thật ấy khiến Vãn Ý bật cười: "Công tử thật thà quá đấy. Được rồi, năm ngày nữa công tử đến lấy áo, ta sẽ đích thân giao tận tay, xem như cảm ơn công tử đã bao dung với những yêu cầu... hơi đặc biệt của mình."
Nàng nói xong, chợt nhận ra mình vừa buột miệng nhắc đến "yêu cầu đặc biệt" — ý chỉ việc che giấu cánh tay phải — vội vàng bổ sung: "Ý ta là, cảm ơn công tử đã tin tưởng đặt may ở một xưởng dệt vừa mới gây dựng lại như Vân Cẩm Phường."
Mộ Dung Tuyệt nhìn nàng, trong ánh mắt thoáng qua một tia gì đó ấm áp khó gọi tên. Hắn hiểu, nàng đang cố gắng không khiến hắn cảm thấy khó xử vì đã lỡ nhắc đến điều nhạy cảm.
"Ta hiểu." Hắn khẽ nói, "Cảm ơn nàng."
Hai chữ ấy, đơn giản nhưng chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa mà cả hai người đều ngầm hiểu. Mộ Dung Tuyệt quay người chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi bước đi, còn ngoái lại nhìn nàng một lần nữa.
"Năm ngày sau, ta sẽ đợi." Hắn nói, rồi sải bước đi, bóng áo đen dần khuất sau rặng cây dâu xanh mướt.
Tô Vãn Ý đứng nhìn theo, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả. Nàng không biết thân phận thật sự của người đàn ông bí ẩn này, nhưng bản năng mách bảo nàng, người này tuyệt đối không phải một công tử bình thường.
Nàng không hề hay biết, ở một góc khuất khác của con đường, gã quản sự Vinh Hoa Trang vừa bị mất mặt ban sáng đang đứng nhìn cảnh hai người trò chuyện, ánh mắt lóe lên tia độc địa không giấu nổi.
Gã không nhận ra thân phận thật sự của người đàn ông áo đen kia. Gã chỉ biết một điều: con nhãi họ Thẩm này, ngày càng phải đối phó gắt gao hơn.
Buổi tối hôm đó, tại tổng đường Vinh Hoa Trang, gã quỳ rạp trước mặt Tưởng đại chưởng quỹ, kể lại toàn bộ sự việc ở Tang Gia Thôn. Tưởng đại chưởng quỹ nghe xong, im lặng hồi lâu, gõ ngón tay lên bàn trà, cuối cùng buông một câu lạnh lẽo:
"Con nhãi này, càng ngày càng phiền phức. Được, nếu nó thích chơi công bằng, thích chơi chân thành... thì ta sẽ cho nó nếm thử, thứ gọi là 'không công bằng' đáng sợ đến mức nào."