Ba ngày sau khi tiếp quản Vân Cẩm Phường, Tô Vãn Ý đứng giữa xưởng dệt bụi bặm, nhìn đống vải vụn và những súc gấm "lỗi" chất cao như núi, trong đầu đã hình thành một kế hoạch hoàn chỉnh.
"Lý bá," nàng gọi người quản sự già duy nhất còn trung thành ở lại xưởng — người đã theo Thẩm gia từ đời ông nội, không lấy lương suốt ba tháng nay nhưng vẫn không rời đi — "trong nhà còn bao nhiêu vốn liếng?"
Lý bá lục sổ sách, giọng run run: "Bẩm tiểu thư, còn... còn hai mươi lăm lượng bạc lẻ. Với lại còn nợ tiền công hai tháng của A Phúc chưa trả."
A Phúc — cậu thiếu niên mười sáu tuổi phụ việc vặt trong xưởng — đứng bên cạnh xua tay rối rít: "Lý bá đừng nhắc chuyện đó, con vẫn ở lại được mà, không cần vội trả đâu!"
Tô Vãn Ý nhìn hai người, trong lòng dấy lên một cảm giác ấm áp xen lẫn quyết tâm. Giữa lúc cả nhà lâm cảnh khốn cùng, vẫn có người chọn ở lại — đây chính là thứ tài sản quý giá nhất mà tiền bạc không mua được.
"Hai mươi lăm lượng, đủ rồi." Nàng gật đầu dứt khoát, "Lý bá, ngày mai theo con ra chợ vải mua thêm ít phụ kiện — kim chỉ tốt, khuy áo, dây thắt lưng. A Phúc, con đi mượn thêm vài tấm ván gỗ, chúng ta cần dựng một quầy trưng bày ở mặt tiền xưởng."
"Trưng bày ạ?" A Phúc ngơ ngác, "Xưởng nhà mình xưa nay chỉ nhận đặt may riêng, có khách đặt mới làm, có bao giờ trưng bày sẵn đâu..."
"Từ nay sẽ khác." Vãn Ý mỉm cười, "Chúng ta sẽ bán những bộ y phục làm sẵn — không cần đặt trước, khách thích là mua ngay được."
Suốt năm ngày liền, xưởng dệt Vân Cẩm Phường đỏ đèn thâu đêm.
Tô Vãn Ý dẫn dắt Liễu thị, Tiểu Thúy cùng hai người thợ già còn sót lại, biến toàn bộ số vải "lỗi" và vải vụn trong kho thành mười hai bộ y phục hoàn toàn khác biệt nhau — mỗi bộ một câu chuyện màu sắc riêng.
Nàng áp dụng nguyên tắc mà kiếp trước gọi là "capsule collection" — một bộ sưu tập nhỏ nhưng có chung một ngôn ngữ thiết kế xuyên suốt, để khi bày cạnh nhau, chúng vừa đa dạng vừa hài hòa, tạo cảm giác đây là sản phẩm của một xưởng có gu thẩm mỹ nhất quán, chứ không phải hàng chắp vá tạm bợ.
Có bộ được nàng nhuộm lại phần vải lỗi bằng kỹ thuật "nhúng dần" — một đầu vải nhúng đậm, kéo dần lên nhạt, tạo hiệu ứng loang màu tự nhiên như hoàng hôn nhuộm biển. Có bộ nàng cắt ghép những mảnh vải vụn hình tam giác nhỏ theo tông màu đất nung, xếp thành họa tiết hình học lạ mắt chưa từng xuất hiện ở thời đại này. Lại có bộ nàng tận dụng phần biên vải bị sờn — thứ mà thợ dệt xưa nay luôn cắt bỏ — giữ nguyên làm điểm nhấn viền áo, tạo cảm giác thô mộc, tự nhiên mà tinh tế.
Đến đêm thứ năm, khi bộ y phục cuối cùng được hoàn thành, Liễu thị đứng nhìn dãy áo treo thẳng hàng trên giá gỗ, không kìm được nước mắt: "Nhu Nhi, mẹ làm dâu nhà họ Thẩm ba mươi năm, chưa từng thấy ai biến vải phế phẩm thành những thứ đẹp đến vậy..."
"Đẹp thôi chưa đủ, mẹ ạ." Vãn Ý lau mồ hôi trên trán, ánh mắt vẫn sáng rực dù đã thức trắng nhiều đêm, "Phải khiến người ta không thể không mua mới được."
Sáng khai trương, Tô Vãn Ý cho A Phúc đứng ngay trước cửa xưởng, treo một tấm biển gỗ mới viết:
"Y PHỤC ĐỘC BẢN — MỖI BỘ CHỈ CÓ MỘT, MẶC RỒI KHÔNG SỢ ĐỤNG HÀNG!"
Đây chính là chiêu bài thứ hai trong kế hoạch của nàng. Ở thời đại này, các tiểu thư quý tộc dù giàu có vẫn thường gặp cảnh "đụng áo" khi hai người cùng đặt may một loại gấm hoa văn giống hệt nhau từ cùng một xưởng, mặc đến cùng buổi tiệc thì xấu hổ vô cùng. Với mười hai bộ y phục "độc bản, không trùng lặp", Vân Cẩm Phường chạm đúng vào nỗi lo sợ ấy.
"Kính thưa mọi người!" A Phúc gào to, giọng còn hơi vỡ vì tuổi dậy thì nhưng đầy nhiệt huyết, "Vân Cẩm Phường ra mắt dòng y phục hoàn toàn mới! Mỗi bộ chỉ may đúng MỘT chiếc, ai mua trước, người đó sở hữu, không bao giờ sợ đụng hàng với ai! Giá chỉ bằng một phần ba may đo thông thường vì tận dụng vải quý còn dư, nhưng thiết kế thì có một không hai!"
Ban đầu, người qua đường chỉ tò mò ghé mắt nhìn, không ai dám tin một xưởng dệt từng sa sút thảm hại lại có thể tạo ra những bộ y phục kỳ lạ mà đẹp đến vậy. Nhưng khi một vị phu nhân thương gia — vốn chỉ định đi ngang qua — dừng chân ngắm nghía bộ áo loang màu hoàng hôn, rồi không kìm được mà ướm thử...
"Ôi trời..." Bà đứng trước tấm gương đồng lớn được Vãn Ý đặc biệt kê ra trước cửa, giọng đầy kinh ngạc, "màu sắc này... sao lại tôn da đến thế? Ta mặc gấm thêu đắt tiền cũng chưa từng có cảm giác sáng bừng cả gương mặt như vậy!"
Bà xoay người, ngắm nghía từng góc độ, rồi quay sang hỏi giá. Khi nghe mức giá chỉ bằng một phần ba so với may đo gấm thêu truyền thống, bà lập tức quyết định mua ngay, còn dặn dò: "Nếu có thêm mẫu mới, nhất định phải báo cho ta trước tiên!"
Đây chính là vị khách đầu tiên. Và cũng như hiệu ứng domino, chỉ trong nửa ngày, tin tức "xưởng dệt Vân Cẩm Phường có y phục lạ, độc bản không đụng hàng, giá lại rẻ bất ngờ" lan truyền khắp con phố. Đến chiều, cả mười hai bộ y phục đã bán sạch, nhiều người đến sau tiếc nuối, năn nỉ xin đặt trước cho đợt hàng tiếp theo.
Chu quản sự — à không, Lý bá — đứng đếm tiền trong tay, run rẩy đến mức suýt làm rơi cả xâu bạc: "Tiểu thư... chỉ một ngày mà thu về gần bốn mươi lượng bạc... bằng nửa tháng doanh thu thời xưởng còn thịnh vượng nhất!"
Nhưng ngay giữa lúc xưởng đang tất bật nhất, một vị khách kỳ lạ xuất hiện.
Đó là lúc trời đã ngả về chiều, ánh nắng nhuộm vàng con phố, khi phần lớn khách hàng ban ngày đã rời đi. Một người đàn ông cao lớn, trùm kín trong chiếc áo choàng đen dày, dù trời không hề lạnh, bước vào xưởng dệt với dáng vẻ thận trọng khác thường.
Tiểu Thúy định ra tiếp đón thì bị người ấy khẽ giơ tay ngăn lại, giọng trầm thấp mang theo chút khàn cố ý: "Ta muốn gặp chủ xưởng. Chuyện đặt may riêng."
Tô Vãn Ý bước ra, nhìn người khách lạ với đôi mắt sắc bén quan sát — phần cổ tay áo choàng khi ông ta vươn tay có vệt sờn nhẹ như bị cọ xát thường xuyên, dáng đứng thẳng tắp như người quen mang khí giới, và đặc biệt, tay phải luôn được giữ khép sát trong ống tay áo, không hề để lộ ra ngoài dù chỉ một khắc.
"Công tử cần đặt may loại y phục gì?" Nàng hỏi, giọng nghề nghiệp bình thản.
"Một bộ ngoại bào, dài tay, ống tay rộng." Người khách nói, từng chữ như đã cân nhắc kỹ, "Tay áo bên phải, phải rộng hơn tay áo bên trái ít nhất ba phân, kín đến tận cổ tay. Không được dùng vải mỏng, không được thêu hoa văn lộ liễu quanh vùng cổ tay và bắp tay."
Yêu cầu kỳ lạ này khiến Tiểu Thúy đứng gần đó khẽ tròn mắt, nhưng Tô Vãn Ý — với con mắt nghề nghiệp từng phục vụ không ít khách VIP có những yêu cầu "khó nói" ở kiếp trước — lập tức hiểu ra vấn đề.
Người này, chắc chắn đang muốn che giấu một điều gì đó ở cánh tay phải.
"Được." Nàng đáp không chút do dự, không hỏi thêm bất kỳ câu nào về lý do, "Công tử có thể để ta đo số đo không? Ta chỉ cần đo phần vai, ngực và chiều dài tay áo, không cần chạm vào phần cổ tay nếu công tử không muốn."
Câu trả lời ấy khiến người khách lạ khẽ khựng lại một nhịp, ánh mắt ẩn dưới vành mũ trùm đầu thoáng lộ vẻ ngạc nhiên. Hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần để giải thích, để tranh cãi, thậm chí để bỏ đi nếu người thợ may tỏ ra tò mò quá mức — nhưng câu nói vừa rồi, hoàn toàn không hỏi han, không dò xét, chỉ đơn giản là tôn trọng ranh giới hắn đưa ra.
"...Được." Hắn đáp, giọng đã dịu đi vài phần.
Tô Vãn Ý lấy thước dây, cẩn thận đo các số đo cần thiết mà không hề chạm đến vùng cổ tay phải như đã hứa. Trong lúc đo, nàng khẽ trò chuyện, không phải để dò hỏi thân phận, mà đơn thuần là phong cách làm việc chuyên nghiệp nàng vẫn giữ từ kiếp trước — khiến khách hàng cảm thấy thoải mái, được tôn trọng.
"Công tử thích màu sắc trầm hay sáng?"
"Trầm. Càng ít nổi bật càng tốt."
"Vậy ta đề nghị màu xanh đen, phối thêm một chút chỉ bạc rất mảnh ở viền cổ áo — không phô trương, nhưng khi ánh sáng chiếu vào sẽ có điểm nhấn tinh tế. Công tử thấy sao?"
Người khách im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu: "Được. Nàng... tự quyết định là được."
Đây là câu nói hiếm hoi thể hiện một chút tin tưởng từ một người vốn cẩn trọng đến mức cực đoan. Tô Vãn Ý ghi lại số đo, hẹn ngày lấy đồ là năm ngày sau, vào đúng giờ hoàng hôn — theo yêu cầu đặc biệt của khách, không muốn xuất hiện vào ban ngày khi xưởng đông người.
Trước khi rời đi, người khách dừng lại ở cửa, nhìn quanh dãy y phục còn sót lại trên giá trưng bày, ánh mắt dừng lại hơi lâu ở bộ áo loang màu hoàng hôn.
"Những bộ y phục này," hắn hỏi, không quay đầu lại, "đều do một tay nàng thiết kế?"
"Đúng vậy."
"Thú vị." Hắn khẽ nói, gần như thì thầm với chính mình, rồi bước ra khỏi cửa, bóng áo đen nhanh chóng hòa vào ánh hoàng hôn nhập nhoạng ngoài phố.
Đêm đó, sau khi đóng cửa xưởng, Tô Vãn Ý ngồi lại một mình bên bàn làm việc, phác thảo thêm vài mẫu thiết kế mới cho đợt hàng tiếp theo. Nhưng tâm trí nàng vẫn thấp thoáng hình ảnh người khách lạ ban chiều — cách hắn giữ khoảng cách cẩn trọng, cách hắn phản ứng khi nàng chủ động tôn trọng ranh giới của hắn.
"Người này... rốt cuộc là ai?" Nàng lẩm bẩm, tay vẫn không ngừng vẽ.
Nàng không biết, cùng lúc đó, ở một dinh thự sang trọng cách đó không xa, người đàn ông vừa rời khỏi xưởng dệt đang đứng trước gương, tay phải khẽ vén ống tay áo lên, để lộ một vùng da sần sùi loang lổ vết sẹo cũ chạy dài từ cổ tay đến khuỷu tay — dấu tích của một trận hỏa hoạn từ năm hắn lên tám tuổi.
"Vương gia," một giọng nói cung kính vang lên sau lưng — là A Ninh, thân vệ thân cận nhất của hắn, "số đo đã lấy xong chưa ạ?"
"Xong rồi." Mộ Dung Tuyệt buông ống tay áo xuống, che kín lại vết sẹo, giọng trầm thấp như thường lệ, nhưng có một sắc thái khó tả len vào, "Cô chủ xưởng đó... không hỏi một câu nào về lý do."
A Ninh ngạc nhiên: "Không hỏi ạ? Nhưng yêu cầu của Vương gia kỳ lạ đến vậy, thợ may nào chẳng tò mò..."
"Đúng vậy." Tiêu Vân — à, Mộ Dung Tuyệt khẽ gật đầu, ánh mắt dừng lại nơi xa xăm, "nàng ấy chỉ đơn giản... tôn trọng những gì ta không muốn nói ra."
Hắn ngồi xuống ghế, tay vô thức xoay xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay — một thói quen mỗi khi trong lòng có điều gì đó khó gọi tên đang dấy lên.
"A Ninh," hắn nói sau một lúc im lặng, "cho người tìm hiểu thêm về xưởng dệt Vân Cẩm Phường. Không phải để điều tra thân phận cô chủ xưởng—" hắn ngừng lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nét cười mỏng hiếm thấy, "—chỉ là muốn biết thêm, xưởng dệt ấy còn có những mẫu thiết kế nào khác."
A Ninh nhìn chủ tử, trong lòng thầm kinh ngạc. Tám năm theo hầu, gã hiếm khi thấy Vương gia — người vốn cẩn trọng đến mức không cho phép bất kỳ ai ngoài thái y và chính gã được nhìn thấy cánh tay phải — lại tỏ ra hứng thú với một xưởng dệt bình dân đến vậy.
"Vâng, thuộc hạ sẽ cho người tìm hiểu ngay."
Ngoài cửa sổ, ánh trăng bắt đầu lên cao, chiếu rọi khắp kinh thành, và ở một góc phố xa xôi, ánh đèn trong xưởng dệt Vân Cẩm Phường vẫn còn sáng, nơi một cô gái trẻ đang miệt mài với những bản phác thảo, không hề hay biết rằng, mình vừa chạm vào một bí mật mà cả kinh thành chưa ai từng được biết.