Câu nói bâng quơ của Thái hậu giữa đại điện, chỉ trong một ngày đã lan truyền khắp kinh thành, trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất.
Ba ngày sau, một vị công công từ cung mang chiếu chỉ đến tận Lâm Ký, tuyên rằng Thái hậu có ý định se duyên Lâm Vãn Nhu cùng Thế tử Lý Chính Nghiêm — con trai độc nhất của Trấn Quốc Công, một trong những gia tộc quyền quý bậc nhất triều đình, nổi tiếng ôn hòa nho nhã, được nhiều bậc phụ huynh trong kinh thành ao ước làm rể.
Tin tức ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Lâm Vãn Nhu.
"Thái hậu chỉ mới có ý định, chưa chính thức hạ chỉ ban hôn." Nàng đứng trong phòng, tay siết chặt tà áo, cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng rối bời không thôi. Nàng không hề có tình cảm với vị Thế tử kia — thậm chí còn chưa từng gặp mặt. Nhưng ý chỉ của Thái hậu, đâu phải chuyện nàng có thể tùy tiện từ chối.
Xuân Đào đứng bên cạnh, lo lắng ra mặt: "Tiểu thư, vậy... vậy Vương gia thì sao?"
Câu hỏi ấy khiến Lâm Vãn Nhu chợt lặng người. Suốt mấy ngày qua, nàng không hề nhận được bất kỳ tin tức gì từ Tiêu Cảnh Hàn — không một lời nhắn, không một lần ghé lầu hai như thường lệ. Nàng không biết nên hiểu sự im lặng ấy là gì: phải chăng, hắn đã chấp nhận buông tay, để nàng yên phận với một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối hơn?
Ý nghĩ ấy khiến trái tim nàng nhói lên một cách khó chịu, và chính lúc ấy, nàng mới thực sự nhận ra: tình cảm nàng dành cho người đàn ông lạnh lùng ấy, đã sâu đậm hơn nàng từng dám thừa nhận với chính mình từ trước đến giờ.
Trong khi đó, tại Tấn Vương phủ, không khí lại hoàn toàn khác.
Tiêu Cảnh Hàn giam mình trong thư phòng suốt ba ngày liền, không tiếp bất kỳ ai, khiến cả phủ đệ nơm nớp lo sợ. A Thất đứng ngoài cửa, sốt ruột đi đi lại lại, cuối cùng không nhịn được, đánh liều đẩy cửa bước vào.
"Vương gia," gã quỳ xuống, giọng khẩn thiết, "người định cứ giam mình mãi thế này sao? Lâm cô nương ngoài kia đang phải đối mặt với chỉ ý ban hôn của Thái hậu, người không đi tranh thủ thời gian, chẳng lẽ định để cô nương ấy... để cô nương ấy gả cho người khác thật sao?!"
Tiêu Cảnh Hàn ngồi sau án thư, tay vẫn cầm bút nhưng không hề viết được một chữ nào suốt mấy canh giờ, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra khung cửa sổ tối đen.
"Ngươi nghĩ ta không muốn sao?" Cuối cùng hắn lên tiếng, giọng mang theo sự mệt mỏi hiếm thấy, "Ta là Tấn Vương, thân phận cao quý, nhưng chính vì thân phận ấy mà mọi hành động của ta đều bị soi xét, đều mang theo ý nghĩa chính trị. Nếu ta vội vàng lên tiếng ngăn cản hôn sự này, người ta sẽ nói ta cậy quyền thế chèn ép Trấn Quốc Công phủ, còn làm liên lụy đến thanh danh của Vãn Nhu — nói nàng dựa vào quan hệ với ta để có được mọi vinh hoa hôm nay, phủ nhận sạch trơn công sức nàng đã bỏ ra."
Hắn dừng lại, siết chặt tay, "Ta không muốn nàng phải chịu những lời gièm pha ấy. Nàng xứng đáng được công nhận bởi chính năng lực và tấm lòng của mình, không phải vì đứng sau lưng nàng là ai."
A Thất nghe xong, trong lòng vừa cảm động vừa sốt ruột: "Nhưng Vương gia, nếu người cứ chần chừ mãi thế này, đến khi hôn sự với Thế tử Lý gia chính thức định đoạt, mọi chuyện sẽ không còn đường vãn hồi nữa!"
Tiêu Cảnh Hàn im lặng hồi lâu, ánh mắt dần trở nên kiên định. Hắn nhớ lại từng khoảnh khắc bên Lâm Vãn Nhu — bát mì đầu tiên phá vỡ nỗi ám ảnh gần hai mươi năm, buổi sáng ăn bánh bao bên vệ đường, những đêm khuya ngồi bên bếp lửa nghe nàng kể về hoài bão của mình. Nàng đã cho hắn thấy một thế giới hoàn toàn khác — nơi con người đối xử với nhau bằng chân tâm, không toan tính, không mưu đồ.
"Ngươi nói đúng." Hắn đột nhiên đứng dậy, ánh mắt sáng rực quyết đoán, "Ta không thể cứ mãi dùng thân phận Vương gia để giải quyết mọi việc. Lần này..."
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình — đôi bàn tay từ nhỏ đến lớn chưa từng một lần cầm đến dao thớt, chưa từng bước chân vào gian bếp nào ngoài việc ngồi đợi người khác dâng lên đồ ăn.
"Ta sẽ dùng chính đôi tay này, để chứng minh tấm lòng của mình."
Ba ngày sau, khi hoàng cung tổ chức một buổi tiệc trà nhỏ mừng việc bình ổn triều chính sau vụ án Thành Quận Vương, Thái hậu cùng các phi tần, hoàng thân quốc thích đều có mặt đông đủ. Đây cũng chính là dịp mà theo dự tính, Thái hậu sẽ chính thức tuyên bố ý chỉ ban hôn giữa Lâm Vãn Nhu và Thế tử Lý Chính Nghiêm.
Giữa lúc buổi tiệc đang diễn ra, một cảnh tượng khiến toàn bộ những người có mặt sững sờ: Tiêu Cảnh Hàn — Tấn Vương gia quyền khuynh triều dã, người chưa từng hạ mình làm bất cứ việc gì tay chân trong đời — đích thân bưng một mâm thức ăn tự tay chuẩn bị, bước vào giữa đại sảnh.
"Vương gia, đây là..." Thái hậu nhìn mâm thức ăn với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Trên mâm là vài món ăn đơn giản, không hề cầu kỳ hoa mỹ như những món ngự thiện thường thấy trong cung: một bát canh trứng đơn giản có phần hơi lệch màu vì lửa không đều, vài lát thịt kho được cắt không được đều tay, và một đĩa rau xào hơi cháy cạnh ở một góc.
Có thể thấy rõ, đây tuyệt đối không phải tác phẩm của một đầu bếp chuyên nghiệp, mà là những nét vụng về đầu tiên của một người mới cầm dao lần đầu trong đời.
"Cháu..." Tiêu Cảnh Hàn quỳ xuống trước mặt Thái hậu, giọng nói vốn luôn điềm tĩnh lạnh lùng giờ đây có chút run rẩy hiếm thấy, "suốt gần hai mươi năm qua, cháu mắc chứng bệnh không thể ăn được đồ người khác nấu, vì ám ảnh từ cái chết của phụ vương. Thái y viện bó tay, không ai chữa được tâm bệnh ấy của cháu."
Cả đại sảnh im phăng phắc, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
"Nhưng có một người," hắn tiếp tục, ánh mắt kiên định nhìn thẳng Thái hậu, "bằng những bát mì giản dị, bằng tấm lòng chân thành không toan tính, đã dần chữa lành nỗi ám ảnh trong lòng cháu. Người ấy dạy cháu hiểu rằng, đồ ăn không chỉ là thứ để tồn tại, mà còn là biểu hiện của tình cảm, của sự quan tâm chân thành giữa người với người."
Hắn chỉ vào mâm thức ăn vụng về trước mặt: "Ba ngày qua, cháu tự học nấu ăn, muốn tự tay chuẩn bị một bữa cơm, để hiểu được cảm giác mà người ấy vẫn trải qua mỗi ngày khi chuẩn bị từng bữa ăn cho người khác bằng cả tấm lòng. Cháu biết, mâm cơm này không thể so sánh với tay nghề của người ấy, nhưng đây là tất cả tấm chân tình mà cháu muốn bày tỏ."
Tiêu Cảnh Hàn quay đầu, ánh mắt tìm đến Lâm Vãn Nhu đang đứng trong đám đông, sững sờ đến mức không thốt nên lời, rồi quỳ hẳn xuống đất trước mặt Thái hậu.
"Cháu, Tiêu Cảnh Hàn, xin Thái hậu ban hôn cho cháu cùng Lâm Vãn Nhu. Không phải vì nàng tài giỏi, không phải vì nàng có công với hoàng thất, mà đơn giản chỉ vì..." Giọng hắn nghẹn lại một chút, nhưng ánh mắt vẫn kiên định không hề dao động, "...cháu yêu nàng. Từ bát mì đầu tiên, đến từng khoảnh khắc bình dị bên nàng, trái tim vốn đóng băng suốt gần hai mươi năm của cháu, đã được nàng sưởi ấm."
Cả đại sảnh xôn xao dữ dội. Chưa từng có ai chứng kiến Tấn Vương gia lạnh lùng bộc lộ tình cảm công khai đến vậy, càng chưa từng ai nghĩ đến cảnh hắn quỳ gối giữa đại sảnh vì một người con gái.
Lâm Vãn Nhu đứng chết lặng, nước mắt không kiềm được mà tuôn rơi. Nàng nhìn người đàn ông quyền lực bậc nhất kinh thành đang quỳ gối trước mặt Thái hậu, tay bưng mâm cơm vụng về đầu đời, chỉ vì muốn chứng minh tấm chân tình dành cho nàng — trái tim nàng như tan chảy hoàn toàn.
Thái hậu nhìn cảnh tượng trước mắt, ban đầu còn kinh ngạc, nhưng dần dần, ánh mắt bà chuyển sang vẻ cảm động sâu sắc. Là một người từng trải qua nhiều thăng trầm trong cung đình, bà hiểu rõ hơn ai hết, tình cảm chân thành giữa con người với nhau quý giá đến nhường nào, đặc biệt là với một người mang thân phận cao quý nhưng cô độc như Tiêu Cảnh Hàn.
"Ài..." Thái hậu thở dài, nhưng trên môi lại nở nụ cười hiền từ hiếm thấy, "Ai gia sống đến tuổi này, chứng kiến biết bao cuộc hôn nhân vì lợi ích chính trị, vì môn đăng hộ đối, hiếm khi thấy được tình cảm chân thành thế này. Được rồi."
Bà đứng dậy, giọng trở nên trang trọng: "Ai gia tuyên chỉ: hủy bỏ ý định se duyên giữa Lâm Vãn Nhu và Thế tử Lý gia. Ban hôn cho Tấn Vương Tiêu Cảnh Hàn cùng Lâm Vãn Nhu, chọn ngày lành tháng tốt, cử hành đại hôn."
Cả đại sảnh vỡ òa trong tiếng chúc mừng. Tiêu Cảnh Hàn đứng dậy, bước đến trước mặt Lâm Vãn Nhu, tay vẫn còn run run vì hồi hộp, nhìn nàng bằng ánh mắt vừa dịu dàng vừa chờ đợi.
"Vãn Nhu," hắn khẽ gọi tên nàng, không còn danh xưng "Lâm chưởng quỹ" hay "cô nương" xa cách như trước, "nàng... nguyện ý không?"
Lâm Vãn Nhu nhìn mâm cơm vụng về trên tay hắn, nhìn đôi mắt đang chứa đầy hy vọng lẫn lo lắng ấy, khóe môi nàng dần nở một nụ cười rạng rỡ xuyên qua làn nước mắt.
"Nguyện ý." Nàng khẽ đáp, giọng run run vì xúc động, "Từ bát mì đầu tiên... ta cũng đã sớm nguyện ý rồi."
Tiêu Cảnh Hàn nghe xong, không kìm được nữa, đặt mâm cơm sang một bên, kéo nhẹ nàng vào lòng giữa tiếng reo hò chúc phúc của mọi người xung quanh. Đây là lần đầu tiên trong đời, hắn cảm nhận được trọn vẹn ý nghĩa của hai chữ "hạnh phúc" — không phải quyền lực, không phải danh vọng, mà chỉ đơn giản là được ở bên cạnh người mình yêu thương, cùng nhau chia sẻ từng bữa cơm bình dị mỗi ngày.
Tin tức Tấn Vương gia quỳ gối tỏ tình giữa đại sảnh hoàng cung, được Thái hậu đích thân ban hôn, nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành như một câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Người dân bàn tán không ngớt về mối tình đẹp giữa vị Vương gia quyền lực lạnh lùng và cô chủ tửu lâu tài giỏi, xuất thân từ gian khó nhưng bằng chính đôi tay và tấm lòng chân thành đã chinh phục được trái tim của cả kinh thành lẫn vị Vương gia cao quý nhất.
Lâm Đại Sơn và Liễu thị nghe tin, mừng đến rơi nước mắt, không ngừng cảm tạ trời đất đã ban cho gia tộc họ Lâm một phúc phận lớn lao đến vậy. Cậu em trai nhỏ của Vãn Nhu, giờ đây đã không còn bị bạn học chế giễu, mà ngược lại, trở thành niềm tự hào của cả trường học vì có người chị gái tài giỏi đến thế.
Còn Lâm Vãn Nhu, đứng trước gian bếp quen thuộc của Lâm Ký — nơi mọi câu chuyện của nàng bắt đầu — nhìn ánh hoàng hôn nhuộm vàng khắp con phố Nam, trong lòng tràn ngập một cảm giác viên mãn khó tả.
Từ một linh hồn lạc lối giữa thời đại xa lạ, đến một cô chủ tửu lâu gây dựng cơ nghiệp từ đống tro tàn, và giờ đây, sắp trở thành Vương phi của một trong những người quyền lực nhất thiên hạ — hành trình của nàng, tựa như một bát mì được ninh nấu tỉ mỉ qua bao thăng trầm, cuối cùng cũng kết tinh thành hương vị ngọt ngào nhất.