Tin tức Lâm Ký được đề cử làm đơn vị phụ trách yến tiệc mừng thọ Thái hậu nhanh chóng lan khắp kinh thành, khiến cả nhà họ Lâm vừa mừng vừa lo.
"Đây là vinh dự lớn nhất mà một tửu lâu có thể nhận được," Lâm Đại Sơn — nay đã hoàn toàn khỏe mạnh, đích thân ra tiếp quản lại một phần công việc sổ sách để con gái yên tâm chuyên tâm vào bếp núc — xoa tay đầy phấn khích nhưng cũng không giấu được lo lắng, "nhưng cũng là trách nhiệm nặng nề nhất. Yến tiệc trong cung, chỉ cần sai sót nhỏ nhất, hậu quả khôn lường."
Lâm Vãn Nhu gật đầu, trong lòng cũng ý thức rõ mức độ quan trọng của lần này. Nàng dành trọn nửa tháng để lên thực đơn, thử nghiệm từng món, đảm bảo mọi chi tiết đều hoàn hảo nhất có thể — từ hương vị, cách bày biện, đến việc tuân thủ nghiêm ngặt mọi quy tắc kiêng kỵ trong cung đình mà quản sự nội vụ phủ cung cấp.
Nhưng nàng không hề hay biết, một mạng lưới âm mưu đang âm thầm giăng ra xung quanh mình.
Ba ngày trước yến tiệc, Lâm Vãn Nhu cùng đội ngũ bếp được đưa vào khu bếp riêng trong hoàng cung để chuẩn bị. Đây là lần đầu tiên nàng được phép bước chân vào chốn thâm nghiêm này, mọi nguyên liệu đều phải qua kiểm tra nghiêm ngặt của thái giám phụ trách trước khi được đưa vào bếp.
Nàng không biết rằng, trong số các thái giám phụ trách giám sát nguyên liệu lần này, có một người tên là Lý công công đã âm thầm nhận hối lộ hậu hĩnh từ phía Thành Quận Vương, chỉ chờ thời cơ thích hợp để ra tay.
Đêm trước ngày yến tiệc chính thức diễn ra, khi Lâm Vãn Nhu cùng đội bếp đang tất bật chuẩn bị những công đoạn cuối cùng, Lý công công lấy cớ kiểm tra nguyên liệu lần cuối, âm thầm tráo đổi một phần nguyên liệu dùng cho món "Bát Trân Canh" — món canh bổ dưỡng đặc biệt dành riêng cho Thái hậu vốn có tiền sử dị ứng với một loại nấm hiếm gọi là "âm hoa cô" — bằng cách trộn lẫn một lượng nhỏ loại nấm này vào trong mẻ nấm hương thông thường.
Đây là một âm mưu vô cùng thâm độc: nếu Thái hậu dùng phải món canh có lẫn âm hoa cô, nhẹ thì phát ban khó chịu, nặng thì có thể nguy hiểm đến tính mạng. Và người phải chịu trách nhiệm, đương nhiên sẽ là Lâm Ký — đơn vị phụ trách toàn bộ yến tiệc.
Sáng sớm ngày yến tiệc, Lâm Vãn Nhu bắt đầu công đoạn sơ chế nguyên liệu cuối cùng. Khi nàng cầm nắm nấm hương chuẩn bị rửa sạch cho vào nồi, một cảm giác bất thường bỗng dưng dấy lên trong lòng.
Là khứu giác của nàng.
Suốt mười bốn năm làm bếp ở kiếp trước, khứu giác của Lâm Vãn Nhu đã được rèn luyện đến mức nhạy bén phi thường — mức độ mà bất kỳ đầu bếp chuyên nghiệp nào cũng cần có để nhận biết độ tươi, độ chín, thậm chí cả những tạp chất lẫn trong nguyên liệu chỉ bằng mùi hương thoang thoảng.
Nàng khẽ cau mày, đưa nắm nấm lên gần mũi hơn, hít một hơi thật sâu.
Trong mùi thơm đặc trưng của nấm hương, có một tia mùi lạ — rất mỏng, rất khó nhận ra nếu không phải người có khứu giác cực kỳ tinh nhạy — mang theo chút hương hắc nhẹ, hơi ngai ngái khác thường.
"Có gì không ổn sao tiểu thư?" Một phụ bếp đi cùng thấy nàng dừng tay, khẽ hỏi.
Lâm Vãn Nhu không trả lời ngay, mà tách riêng nắm nấm ấy ra, cẩn thận quan sát từng cây nấm một. Phần lớn đều là nấm hương bình thường, nhưng lẫn trong đó, có khoảng năm sáu cây có hình dáng gần như giống hệt, chỉ khác biệt cực kỳ nhỏ ở phần mép tai nấm — hơi cong vênh lên một chút so với nấm hương thật, và có một lớp phấn trắng mờ gần như không thể nhận ra bằng mắt thường phủ ở mặt dưới.
Trong đầu nàng lập tức hiện lên kiến thức về nấm độc mà nàng từng học qua trong một khóa đào tạo an toàn thực phẩm ở kiếp trước — dù đây là thế giới khác, nhưng nguyên lý phân loại nấm dựa trên hình thái và mùi hương cơ bản vẫn có nhiều điểm tương đồng.
"Gọi ngay quản sự nội vụ phủ đến đây." Giọng nàng đột nhiên trở nên nghiêm trọng, "Nhanh!"
Khi quản sự nội vụ phủ — một vị nữ quan lớn tuổi tên Tống ma ma, người phụ trách giám sát toàn bộ yến tiệc lần này — vội vã chạy đến, Lâm Vãn Nhu đã cẩn thận tách hoàn toàn số nấm khả nghi ra một chiếc đĩa riêng.
"Tống ma ma," nàng trình bày, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát, "trong mẻ nấm hương này, có lẫn một số cây có đặc điểm khả nghi khác thường. Ta không dám khẳng định chắc chắn đây là loại nấm gì, nhưng dựa vào kinh nghiệm nghề nghiệp, ta nghi ngờ đây có thể là loại nấm gây dị ứng hoặc độc hại. Xin ma ma cho mời ngự y đến kiểm tra ngay, tuyệt đối không thể để lẫn vào món ăn dâng lên Thái hậu."
Tống ma ma nghe xong, sắc mặt biến đổi ngay lập tức. Bà vốn đã nghe phong thanh về tiền sử dị ứng đặc biệt của Thái hậu với một số loại nấm hiếm, đây là điều được liệt vào danh sách kiêng kỵ tuyệt mật, chỉ có rất ít người trong cung được biết.
"Ngươi... sao ngươi lại biết về chuyện kiêng kỵ này?" Tống ma ma nhìn nàng dò xét, giọng có phần cảnh giác.
"Ta không biết cụ thể," Lâm Vãn Nhu thành thật, "ta chỉ dựa vào trực giác nghề nghiệp, thấy nguyên liệu có dấu hiệu bất thường thì báo cáo ngay, đó là nguyên tắc cơ bản nhất của một người làm bếp có trách nhiệm."
Tống ma ma lập tức cho người mời ngự y đến kiểm tra khẩn cấp. Sau khi xem xét kỹ lưỡng, vị ngự y già biến sắc mặt, xác nhận: đây chính xác là "âm hoa cô" — loại nấm cực độc, hình dáng gần giống nấm hương thông thường đến mức người không chuyên khó lòng phân biệt, nếu Thái hậu dùng phải, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
"Số nấm này," ngự y run rẩy, "tuyệt đối không thể tự nhiên lẫn vào được! Âm hoa cô mọc ở vùng núi sâu hẻo lánh, không phải loại nguyên liệu thông thường có thể mua ở chợ. Đây... đây chắc chắn là có kẻ cố tình trà trộn vào!"
Tin tức truyền đến tai Thái hậu và các vị đại thần đang có mặt chuẩn bị cho yến tiệc, cả hoàng cung lập tức náo động. Thái hậu ra lệnh điều tra khẩn cấp, truy tìm nguồn gốc số nấm độc kia.
Cuộc điều tra nhanh chóng lần ra manh mối: toàn bộ nguyên liệu nấm hương được giao vào cung tối hôm trước đều qua tay kiểm tra cuối cùng của Lý công công. Khi bị áp giải thẩm vấn, dưới áp lực của hình phạt cung đình, Lý công công không chịu nổi, cuối cùng khai ra toàn bộ sự thật: hắn đã nhận năm trăm lượng bạc từ một người tự xưng là quản sự của Vạn Bảo Lâu, được yêu cầu bí mật trộn nấm độc vào nguyên liệu dùng cho món ăn của Thái hậu, đổ tội cho Lâm Ký.
Tin tức lập tức được báo lên đại điện, nơi Thái hậu cùng các phi tần, hoàng thân quốc thích đã tề tựu đông đủ chuẩn bị dự yến. Không khí trong đại điện lập tức trở nên căng thẳng nghẹt thở.
"Đại nghịch bất đạo!" Thái hậu — một lão phụ nhân quắc thước, ánh mắt sắc bén dù tuổi đã cao — đập mạnh tay lên ghế rồng, giọng giận dữ vang vọng khắp đại điện, "Dám mưu hại đến tính mạng của ai gia ngay trong yến tiệc mừng thọ! Truyền lệnh, bắt ngay chủ mưu Vạn Bảo Lâu, điều tra đến tận gốc rễ, không được bỏ sót một ai!"
Thành Quận Vương đứng trong hàng hoàng thân, nghe tin dữ, mặt biến sắc nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, vội vàng bước ra quỳ xuống: "Thái hậu bớt giận, việc này cháu hoàn toàn không hay biết, chắc hẳn là do dưới trướng Vạn Bảo Lâu tự ý làm bậy, xin Thái hậu minh xét..."
"Không hay biết?" Một giọng nói trầm lạnh vang lên từ phía sau, khiến cả đại điện im bặt.
Tiêu Cảnh Hàn bước ra, tay cầm một xấp giấy tờ, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Thành Quận Vương: "Vậy để cháu hỏi thúc phụ, vì sao trong sổ sách chi tiêu bí mật của phủ Thành Quận Vương nửa tháng trước, lại có một khoản chi năm trăm lượng bạc ghi chú mập mờ là 'chi phí đặc biệt', đúng thời điểm trùng khớp với lúc Lý công công nhận hối lộ?"
Cả đại điện xôn xao. Thành Quận Vương mặt tái mét: "Ngươi... ngươi dám tự tiện điều tra sổ sách của phủ ta?!"
"Không phải tự tiện điều tra," Tiêu Cảnh Hàn lạnh lùng đáp, "là điều tra theo đúng chức trách của Đô Sát Viện, khi có nghi vấn liên quan đến an nguy của Thái hậu. Thúc phụ, nếu người trong sạch, sao lại sợ hãi đến vậy?"
Thành Quận Vương biết mình đã bị dồn vào đường cùng, nhưng vẫn cố vùng vẫy chối cãi. Tuy nhiên, dưới sự thẩm vấn nghiêm ngặt tiếp theo, cùng với lời khai chi tiết của Lý công công và các bằng chứng sổ sách được Tiêu Cảnh Hàn thu thập từ trước — hóa ra hắn đã âm thầm cho người theo dõi động tĩnh của Thành Quận Vương và Vạn Bảo Lâu từ lâu, dự cảm được âm mưu có thể xảy ra — toàn bộ sự thật cuối cùng cũng được phơi bày trước bá quan văn võ.
"Lâm cô nương," sau khi vụ việc được làm sáng tỏ, Thái hậu đích thân cho triệu Lâm Vãn Nhu đến trước mặt, ánh mắt nhìn nàng đầy vẻ tán thưởng, "nghe nói chính nhờ sự cẩn trọng và tay nghề tinh tường của con mà phát hiện ra âm mưu này kịp thời, cứu ai gia một phen. Con muốn ai gia ban thưởng gì?"
Lâm Vãn Nhu quỳ xuống, cung kính đáp: "Bẩm Thái hậu, con chỉ làm đúng bổn phận của một người đầu bếp có trách nhiệm mà thôi, không dám nhận công lao gì to tát. Nếu Thái hậu thật lòng muốn ban thưởng, con chỉ mong Thái hậu minh xét, trả lại thanh danh trong sạch cho gia tộc họ Lâm, vốn đã chịu oan ức bởi sự chèn ép của Vạn Bảo Lâu suốt bao năm qua."
Thái hậu gật đầu hài lòng trước sự khiêm tốn và tấm lòng ngay thẳng của nàng: "Được. Ai gia tuyên bố: tước bỏ toàn bộ quyền kinh doanh của Vạn Bảo Lâu trên toàn kinh thành, tịch thu gia sản sung công, những kẻ chủ mưu liên quan đều bị trị tội nghiêm khắc theo pháp luật. Lâm Ký tửu lâu, từ nay chính thức được phong làm Hoàng Thương Ngự Tuyển — đơn vị cung ứng thực phẩm chính thức cho hoàng cung, vinh dự này, đời đời truyền lại cho con cháu họ Lâm."
Toàn bộ đại điện vang lên tiếng chúc mừng. Lâm Đại Sơn đứng trong hàng khách mời, xúc động đến rơi nước mắt — oan khuất bao năm của gia tộc họ Lâm, cuối cùng cũng được rửa sạch, còn được ban cho vinh dự lớn lao chưa từng có trong lịch sử gia tộc.
Nhưng giữa niềm vui ấy, Thái hậu bỗng nhiên nheo mắt nhìn Lâm Vãn Nhu, rồi liếc sang phía Tiêu Cảnh Hàn đang đứng không xa, ánh mắt lộ ra vẻ dò xét đầy thâm ý.
"Lâm cô nương tài sắc vẹn toàn thế này," bà chậm rãi lên tiếng, giọng mang theo ý cười khó đoán, "để ai gia xem, trong đám con cháu hoàng thất, có vị công tử nào xứng đáng làm phu quân cho con không nhỉ..."
Câu nói bâng quơ ấy khiến cả đại điện chợt im bặt, và Lâm Vãn Nhu cảm nhận rõ ánh mắt của Tiêu Cảnh Hàn đang đổ dồn về phía mình, sâu thẳm và căng thẳng hơn bao giờ hết.