Buổi tiệc mừng thọ Vương phi ở Tấn Vương phủ diễn ra suôn sẻ, thực đơn của Lâm Vãn Nhu khiến toàn bộ khách khứa tham dự — vốn đều là những bậc quyền quý sành ăn bậc nhất kinh thành — không tiếc lời khen ngợi. Vương phi, một người phụ nữ trung niên đoan trang phúc hậu, đích thân gọi nàng đến cảm ơn, ánh mắt nhìn nàng đầy thiện cảm.
Nhưng từ sau ngày biết được thân phận thật của "công tử lầu hai", Lâm Vãn Nhu bắt đầu cảm thấy lúng túng mỗi khi đối diện với Tiêu Cảnh Hàn.
Không phải nàng sợ hãi quyền uy của hắn — trải qua một kiếp sống đầy va vấp, nàng thừa bản lĩnh để không bị áp lực bởi thân phận của bất kỳ ai. Nhưng nàng hiểu rõ khoảng cách giữa một Vương gia quyền khuynh triều dã và một cô chủ tửu lâu xuất thân thương hộ là quá đỗi xa vời. Mỗi lần hắn vẫn đến lầu hai vào giờ Ngọ như thường lệ, ánh mắt hắn nhìn nàng ngày một dịu dàng hơn, nàng lại càng thêm ý thức giữ khoảng cách, chỉ đối đáp lễ phép vừa đủ.
Tiêu Cảnh Hàn nhận ra sự thay đổi ấy, nhưng không hề tức giận hay thúc ép. Hắn vẫn kiên nhẫn đến, vẫn kiên nhẫn ăn hết từng bát mì, chỉ là ánh mắt đôi lúc thoáng qua một nét trầm ngâm khó tả.
Một tháng sau, Lâm Vãn Nhu ấp ủ kế hoạch mở thêm chi nhánh Lâm Ký ở khu phố Đông — nơi tập trung đông đảo quan lại và thương nhân giàu có. Nhưng khi nàng đến nha môn xin giấy phép kinh doanh, lại gặp phải rắc rối không ngờ tới.
"Xin lỗi cô nương," viên thư lại phụ trách cấp phép lắc đầu khó xử, "khu phố Đông đã có quy định riêng, chỉ cấp giấy phép cho các tửu lâu đã hoạt động trên mười năm hoặc có... người bảo lãnh đủ uy tín. Lâm Ký tuy nổi tiếng nhưng mới gây dựng lại chưa đầy hai tháng, e rằng..."
Lâm Vãn Nhu hiểu ngay đây là một rào cản ngầm — rất có thể do thế lực của Vạn Bảo Lâu vẫn còn ảnh hưởng trong quan trường, cố tình gây khó dễ dù đã thua trận đấu trù nghệ công khai. Nàng đành mang theo nỗi bực dọc trở về tửu lâu.
Ba ngày sau, viên thư lại kia bỗng chủ động tìm đến Lâm Ký, thái độ khác hẳn trước kia — cung kính đến mức gần như run rẩy, đích thân mang giấy phép kinh doanh đã được phê duyệt, còn kèm theo một dấu triện đặc biệt cho phép Lâm Ký được ưu tiên chọn vị trí đẹp nhất khu phố Đông.
"Vì sao đột nhiên lại..." Lâm Vãn Nhu ngạc nhiên hỏi.
Viên thư lại cúi đầu, giọng run run: "Có... có người ở trên truyền lệnh xuống, nói Lâm Ký tửu lâu là thương hộ có công đóng góp cho triều đình, cần được tạo điều kiện thuận lợi nhất..."
Lâm Vãn Nhu lập tức đoán ra được ai đứng sau chuyện này. Tối hôm đó, khi Tiêu Cảnh Hàn đến lầu hai như thường lệ, nàng đích thân bưng bát mì lên, nhưng lần này không rời đi ngay mà đứng lại, khoanh tay nhìn hắn.
"Vương gia," nàng gọi thẳng danh xưng, khác hẳn cách gọi "công tử lầu hai" quen thuộc, "giấy phép khu phố Đông, là ngài giúp phải không?"
Tiêu Cảnh Hàn ngẩng đầu, không phủ nhận: "Chỉ là tiện tay giúp một chút."
"Ta không cần loại 'tiện tay giúp' này." Giọng nàng có chút nghiêm túc, "Lâm Ký gây dựng lại bằng chính sức mình, ta không muốn người khác nhìn vào rồi nói Lâm Ký sở dĩ thành công là vì dựa dẫm vào thế lực của Vương gia."
Tiêu Cảnh Hàn đặt đũa xuống, nhìn nàng một lúc lâu, ánh mắt sâu thẳm khó dò: "Vậy nếu ta nói, ta giúp nàng không phải vì Lâm Ký, mà là vì..." Hắn ngừng lại nửa câu, như đang cân nhắc từng chữ, "vì ta không muốn nhìn thấy nàng phải chật vật đối phó với những rào cản không đáng có, trong khi ta hoàn toàn có khả năng giúp nàng tránh khỏi chúng?"
Lâm Vãn Nhu sững người trước câu nói ấy, tim đập nhanh hơn một nhịp không rõ nguyên do. Nàng cố giữ vẻ bình tĩnh: "Dù vì lý do gì, ta cũng mong Vương gia sau này đừng can thiệp vào công việc làm ăn của Lâm Ký nữa. Ta muốn Lâm Ký đứng vững bằng chính năng lực của mình."
"Được." Tiêu Cảnh Hàn khẽ gật đầu, không hề tỏ ra khó chịu, "Ta hứa, từ nay không can thiệp vào việc làm ăn của nàng nữa."
Hắn dừng một chút, ánh mắt bỗng nhiên trở nên tinh nghịch hiếm thấy: "Nhưng nếu ta chỉ muốn... đến ăn mì mỗi ngày thôi, thì không tính là can thiệp chứ?"
Lâm Vãn Nhu bật cười trước câu nói bất ngờ ấy, không khí căng thẳng vừa rồi tan biến hẳn: "Đương nhiên là không tính."
Kể từ hôm đó, mối quan hệ giữa hai người dường như trở lại tự nhiên như trước, nhưng có một điều Lâm Vãn Nhu ngày càng để tâm nhiều hơn: chứng chán ăn kỳ lạ của Tiêu Cảnh Hàn.
Dù đã ăn hết trọn vẹn bát mì mỗi ngày ở Lâm Ký, nhưng theo lời A Thất vô tình tiết lộ, ở vương phủ, Tiêu Cảnh Hàn vẫn thường xuyên bỏ bữa, ngự thiện phòng nấu bao nhiêu món sơn hào hải vị, hắn cũng chỉ động đũa vài lần rồi thôi.
"Vì sao Vương gia chỉ ăn được đồ ta nấu?" Một buổi tối, khi tửu lâu đã vãn khách, Lâm Vãn Nhu mang một phần cháo nấm hầm nóng hổi lên lầu hai — nơi Tiêu Cảnh Hàn đang ngồi một mình xử lý công văn, ánh nến vàng hắt lên gương mặt có phần mệt mỏi của hắn.
Câu hỏi bất chợt khiến Tiêu Cảnh Hàn khựng bút, im lặng hồi lâu không đáp.
"Nếu ngài không muốn nói, ta không hỏi nữa." Nàng vội chữa lời, đặt bát cháo xuống bàn.
"Không sao." Hắn thở dài nhẹ, buông bút xuống, ánh mắt nhìn xa xăm ra khung cửa sổ tối đen, "Chuyện này... ta chưa từng kể với ai ngoài A Thất và mẫu phi."
Nàng im lặng ngồi xuống ghế đối diện, kiên nhẫn chờ đợi.
"Năm ta tám tuổi," Tiêu Cảnh Hàn bắt đầu, giọng trầm thấp đều đều như đang kể lại một câu chuyện đã cũ mòn theo năm tháng, "phụ vương ta bị gian thần hãm hại trong một bữa tiệc cung đình, trúng độc ngay trên bàn ăn, trước mặt ta. Ta tận mắt chứng kiến người vừa cười nói với ta, chỉ trong khoảnh khắc uống một chén rượu... đã không còn thở nữa."
Lâm Vãn Nhu nín thở, không ngờ đằng sau vẻ lạnh lùng cao quý ấy lại ẩn giấu một ký ức đau thương đến vậy.
"Từ đó, mỗi khi ngồi vào bàn ăn, ta luôn nhớ lại cảnh tượng ấy. Đồ ăn với ta không còn là thứ mang lại niềm vui, mà là một nỗi ám ảnh — ta luôn nghi ngờ, luôn cảnh giác, dù lý trí biết rõ không phải bữa ăn nào cũng ẩn chứa nguy hiểm. Thái y viện đã xem qua không biết bao nhiêu lần, đều nói đây là chứng bệnh do tâm gây ra, thuốc thang không chữa được."
Hắn ngẩng lên nhìn nàng, ánh mắt phức tạp: "Nhưng không hiểu vì sao, ngày đầu tiên nếm thử bát mì của nàng, ta lại không hề có cảm giác đề phòng ấy. Có lẽ vì lúc đó ta chỉ tình cờ ghé qua, không hề kỳ vọng gì, tâm thế hoàn toàn thả lỏng. Cũng có thể..." hắn ngừng lại, khóe môi khẽ cong lên, "vì người nấu ra nó, ánh mắt trong veo đến mức khiến ta tin tưởng ngay từ cái nhìn đầu tiên, không hề gợn chút toan tính nào."
Lâm Vãn Nhu nghe xong, trong lòng dâng lên một cảm giác xót xa khó tả. Nàng nhớ lại ánh mắt của hắn ngày đầu tiên khi cầm đũa lên, sự do dự thoáng qua trước khi đưa miếng mì đầu tiên vào miệng — hóa ra đằng sau đó là cả một vết thương tâm lý sâu sắc kéo dài suốt gần hai mươi năm.
"Vậy từ nay," nàng khẽ mỉm cười, giọng dịu dàng hiếm có, "mỗi bữa ăn của ngài, ta sẽ đích thân chuẩn bị. Không cần lo lắng gì cả, chỉ cần ăn thôi."
Câu nói đơn giản ấy, với một người đã sống trong sự đề phòng suốt gần hai mươi năm, lại mang sức nặng như một lời hứa thiêng liêng. Tiêu Cảnh Hàn nhìn nàng, đôi mắt lạnh lùng thường ngày lần đầu tiên ánh lên sự xúc động rõ rệt.
"Cảm ơn." Hắn khẽ nói, giọng có chút khàn đi.
Từ đêm hôm ấy, mối quan hệ giữa hai người bước sang một trang mới. Không còn là những cuộc trò chuyện xã giao thăm dò, mà là sự thấu hiểu và tin tưởng dần được vun đắp qua từng bữa ăn khuya muộn.
Có những đêm tửu lâu đã đóng cửa, Tiêu Cảnh Hàn vẫn nán lại, ngồi cùng Lâm Vãn Nhu bên bếp lửa còn âm ỉ, nhìn nàng chuẩn bị nguyên liệu cho ngày hôm sau, kể cho nàng nghe về những gánh nặng triều chính mà một Vương gia phải gánh vác — những âm mưu tranh quyền đoạt vị, những thế lực ngầm trong triều đình mà hắn phải ngày đêm đề phòng.
Còn nàng, cũng dần kể cho hắn nghe về "giấc mơ" của mình — dĩ nhiên là phiên bản đã được chỉnh sửa cho phù hợp, về những món ăn nàng từng biết, những ước mơ nàng ấp ủ cho Lâm Ký trong tương lai: không chỉ là một tửu lâu, mà là nơi mang ẩm thực tinh túy đến với mọi tầng lớp, nơi những đứa trẻ nghèo khó cũng có cơ hội học nghề, đổi đời bằng chính đôi bàn tay của mình.
"Nàng thật sự có nhiều hoài bão." Một đêm, Tiêu Cảnh Hàn ngồi tựa cột nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ chân thành, "Ta gặp qua không ít người trong triều đình, ai cũng chỉ nghĩ đến quyền lực, tiền tài, danh vọng cho riêng mình. Nhưng nàng..."
"Ta chỉ đơn giản là," nàng mỉm cười, ánh mắt sáng lấp lánh dưới ánh lửa bập bùng, "muốn dùng chính cái nghề mình giỏi nhất, mang lại điều tốt đẹp cho càng nhiều người càng tốt. Bởi vì ta hiểu, cảm giác được ăn một bữa ngon lành, ấm áp, quan trọng với con người ta như thế nào."
Tiêu Cảnh Hàn im lặng nhìn nàng hồi lâu, trong lòng dấy lên một cảm xúc mà hắn chưa từng trải qua trong suốt hai mươi mấy năm cuộc đời — một cảm giác an yên, ấm áp, như thể cuối cùng cũng tìm được nơi để tâm hồn nương tựa.
Nhưng ngay khi mối quan hệ giữa hai người đang dần ấm áp lên như vậy, một cơn sóng ngầm khác đang âm thầm hình thành từ trong bóng tối.
Tại một góc khuất trong hoàng cung, đại chưởng quỹ Vạn Bảo Lâu quỳ rạp trước một người đàn ông trung niên mặc long bào tía — Thành Quận Vương, người đứng đầu phe cánh đối địch với Tấn Vương trong triều đình.
"Vương gia," đại chưởng quỹ run rẩy bẩm báo, "Lâm Ký tửu lâu gần đây không chỉ làm ăn phát đạt, mà còn có vẻ như đang có quan hệ mật thiết với Tấn Vương gia. Thuộc hạ nghe ngóng được, Tấn Vương gia đích thân đến Lâm Ký ăn cơm mỗi ngày, còn từng ra tay giúp đỡ giấy phép kinh doanh cho họ."
Thành Quận Vương nheo mắt, ngón tay gõ nhẹ lên tay ghế, trầm ngâm hồi lâu.
"Thú vị." Cuối cùng ông ta cất tiếng, giọng lạnh lẽo đầy toan tính, "Tấn Vương từ trước đến nay lãnh đạm với mọi thứ, kể cả nữ sắc lẫn ẩm thực, vậy mà lại vì một cô chủ tửu lâu xuất thân thương hộ mà phá lệ đến vậy?"
Ông ta khẽ nhếch môi cười lạnh: "Nếu đã là điểm yếu... thì cũng đáng để tận dụng lắm."
"Sắp tới," ông ta ra lệnh, ánh mắt lóe lên tia độc địa, "sẽ có dịp lễ mừng thọ lớn của Thái hậu. Ta nghe nói, Lâm Ký đang được cân nhắc đề cử làm đơn vị phụ trách yến tiệc hoàng cung lần này đúng không?"
"Đúng vậy, thưa Vương gia. Nghe nói chính Vương phi Tấn Vương phủ đã đề cử lên Thái hậu."
"Vậy thì..." Thành Quận Vương khẽ cười, nụ cười chứa đầy sát khí lạnh lẽo, "để xem, cô chủ tửu lâu tài giỏi kia, có thể vượt qua nổi thử thách lớn nhất đời mình hay không. Một khi đã dính líu đến yến tiệc hoàng cung, sai lầm dù nhỏ nhất... cũng đủ để hủy hoại cả một đời người."
Ánh nến trong điện thờ chao đảo theo cơn gió lùa qua khe cửa, hắt bóng đen sẫm của hai kẻ âm mưu lên bức tường loang lổ, như một điềm báo về cơn bão lớn sắp ập đến.