Họ xuống vào ban đêm — Hải Yên, Triệu Mặc, và Lăng Băng.
Ba người với ba mục tiêu khác nhau. Ba người không hoàn toàn tin nhau. Và một lối đi hẹp chỉ đủ cho một người một lúc.
Hải Mẫu đứng tại cổng, nhìn họ đi với ánh mắt không ai đọc được.
"Một điều cuối." Bà gọi khi họ sắp đi. "Trong tầng ba, không ai có thể nói dối. Tất cả những gì ngươi che giấu — cảm xúc, ý định, sợ hãi — sẽ hiển thị. Đừng cố chống lại nó. Cố chống sẽ chỉ làm nó mạnh hơn."
Lăng Băng nhìn Triệu Mặc. Hắn nhìn Hải Yên. Cô nhìn thẳng vào lối đi tối.
"Đi thôi."
---
Tầng ba không có bẫy. Không có quái vật.
Chỉ có nước — nước ở khắp nơi, trong vắt như kính, phản chiếu mọi thứ xung quanh và cả bên trong. Và khi Hải Yên nhìn xuống mặt nước, cô không thấy hình mình mà thấy những khoảnh khắc cô muốn quên nhất.
Đêm nghe tin tàu cha mất.
Mười năm giả vờ ổn.
Nỗi giận mà cô không dám nhận là giận — giận cha đã bỏ đi, dù cô biết ông không cố ý.
Cô dừng lại, nhắm mắt.
*Đừng cố chống.* Lời Hải Mẫu vang lại.
Cô mở mắt. Nhìn thẳng vào mặt nước. Để mọi thứ hiện ra mà không cố xua đi.
Và nước rẽ ra trước mặt cô.
---
Phía sau cô, Triệu Mặc dừng lại trước mặt nước của hắn.
Hải Yên liếc nhìn và thấy hắn đứng yên, mắt nhìn xuống — khuôn mặt bình thường không biểu cảm của hắn đang xáo trộn theo cách nhỏ mà chỉ người chú ý mới nhận ra.
Hắn đang nhìn thứ gì đó.
Cô không hỏi.
Nhưng khi hắn cuối cùng bước tiếp, cô chú ý một điều: hắn không giả vờ như không có gì xảy ra. Hắn chỉ bước tiếp, mang theo thứ vừa hiện ra theo đúng nghĩa của nó.
Phía trước, Lăng Băng đứng lâu hơn cả. Cô ta đứng trước mặt nước của mình gần mười phút, không động — và khi bước tiếp, khuôn mặt cô ta có gì đó khác đi mà Hải Yên không định nghĩa được.
---
Cha cô đang ngồi bên một hòn đá lớn, giữa tầng sâu nhất, trông không khác gì trong ký ức của cô — tóc đã bạc thêm, nhưng ánh mắt vẫn là ánh mắt đó. Ấm. Và buồn theo cái cách của người đã quyết định xong nhưng vẫn nuối tiếc.
"Hải Yên."
Cô đứng cách ông mười bước. Không chạy lại. Không gọi.
"Con đã nghe bà Hải Mẫu kể rồi." Cô nói.
"Cha biết." Ông gật đầu. "Cha xin lỗi vì đã không tìm cách báo cho con biết sớm hơn."
"Cha chọn ở lại mà không hỏi con."
"Đúng." Ông không chối. "Cha sai ở điều đó."
---
Họ nói chuyện trong một giờ.
Không phải cuộc nói chuyện dễ dàng — có những lúc giọng Hải Yên cứng lại, có những lúc ông ấy ngừng dài giữa câu. Nhưng đây là tầng ba, nơi không ai nói dối được, và điều đó có nghĩa là mọi lời đều thật theo cách đau hơn nhưng cũng lành hơn.
Ông giải thích lý do — không chỉ về bệnh mà về Hải Kiếm Các, về tầm quan trọng của nó, về thứ sẽ mất đi nếu không có người giữ. Về cách ông nghĩ đến cô mỗi ngày trong mười năm qua.
Cô lắng nghe hết.
Rồi cô hỏi câu hỏi quan trọng nhất: "Cha có muốn về không?"
Ông nhìn cô lâu.
"Có." Giọng ông khẽ. "Nhưng cha không thể phá khế ước. Biển Thức không cho phép."
"Vậy thì—" Hải Yên đứng dậy. "Con sẽ tìm cách phá nó."
Ông trợn mắt. "Con không hiểu con đang nói gì—"
"Con hiểu đủ." Cô nhìn ông. "Cha đã hy sinh mười năm ở đây. Bây giờ đến lượt con tìm ra cách đưa cha về. Không phải thay thế cha — mà là *giải phóng* cha." Cô nhìn thẳng. "Con chưa học đủ bây giờ. Nhưng con sẽ học."
Ông nhìn cô rất lâu.
Rồi cũng lần đầu tiên trong buổi gặp, ông mỉm cười.
"Con giống mẹ con." Giọng ông ấm. "Cứng đầu đến mức không thể lý luận được."
"Đó là lời khen hay chê vậy?"
"Cả hai." Ông đứng dậy, bước lại, đặt tay lên vai cô. "Nhưng nếu ai có thể làm được điều đó — thì là con."