Cha cô đã ký một khế ước.
Không phải ẩn dụ hay biểu tượng — một khế ước thực sự, bằng máu và Linh Khí, ký với thứ mà Hải Mẫu gọi là *Biển Thức* — ý thức cổ xưa tích lũy từ hàng nghìn năm trong lòng đại dương, không phải sinh vật nhưng có tư duy, không phải thần linh nhưng có quyền năng.
"Ông ấy đến đây với một thứ bệnh." Bà lão kể. "Không phải bệnh thể xác. Bệnh Linh Khí — loại bệnh xảy ra khi người có Linh Căn mạnh nhưng không được hướng dẫn đúng cách, Linh Khí tích tụ không có lối thoát và dần dần ăn mòn từ bên trong."
Hải Yên lắng nghe, mặt không động.
"Biển Thức chữa được bệnh đó — nhưng cái giá là ở lại. Không phải chết. Là trở thành người giữ cân bằng cho Hải Kiếm Các, sống trong tầng sâu nhất, duy trì năng lượng cho toàn bộ không gian này." Bà nhìn thẳng vào mắt Hải Yên. "Ông ấy biết ngươi sẽ đến. Ông ấy để lại kiếm và tọa độ vì muốn ngươi tìm được đây. Không phải để giải cứu ông ấy."
"Mà để làm gì?"
"Để ngươi tiếp nối." Giọng bà lão trầm xuống. "Hải Kiếm Các cần người giữ. Cha ngươi không thể ở mãi — Linh Khí của ông ấy dần cạn. Ông ấy cần người thay thế."
Im lặng dài đến mức tiếng sóng từ bên ngoài hang vọng vào nghe rõ từng đợt.
"Ông ấy muốn ta thay ông ấy." Hải Yên nói, giọng bằng phẳng.
"Không." Bà lão lắc đầu. "Ông ấy muốn ngươi *chọn*. Hoàn toàn khác nhau."
---
Hải Yên ngồi một mình trên bãi cát cho đến khi mặt trời xuống thấp.
Triệu Mặc đến và ngồi cách cô ba mét. Không hỏi. Chỉ ở đó.
Sau một lúc lâu, cô lên tiếng:
"Nếu ngươi ở vị trí ta, ngươi sẽ làm gì?"
Hắn suy nghĩ thật sự trước khi trả lời — không phải kiểu trả lời phản xạ.
"Ta không biết." Hắn nói. "Ta chưa bao giờ có thứ để từ bỏ hoặc giữ lại như ngươi." Nhìn ra biển. "Nhưng ta biết một điều: câu trả lời ngươi đưa ra ngay bây giờ, khi chưa nhìn thấy cha ngươi, chưa hiểu đủ — câu trả lời đó không đáng tin."
Hải Yên nhìn hắn. "Ý ngươi là?"
"Ý ta là đừng quyết định bây giờ." Giọng hắn không mềm mà cũng không lạnh — chỉ là thực. "Vào tầng ba. Gặp ông ấy. Hiểu hết. Rồi hãy chọn."
Hải Yên nhìn hắn một lúc dài.
"Ngươi đôi khi không tệ như ta nghĩ."
"Ta biết." Hắn đứng dậy. "Cơm tối xong chưa? Ta đói."