Đêm đó, ba người ngồi quanh lửa trại.
Hai người đàn ông của Lăng Băng đứng canh xa hơn — đủ để không nghe thấy nhưng đủ để can thiệp nếu cần. Hải Yên không thích sắp xếp đó, nhưng đây không phải lúc chọn lựa.
"Ngươi biết tầng ba có gì không?" Cô hỏi Lăng Băng thẳng.
"Kiếm phổ." Cô ta nhún vai. "Và theo một số nguồn không chính thức — Hải Đế Kiếm. Thanh kiếm cổ nhất từng được rèn bằng Linh Kim lấy từ đáy biển sâu nhất." Ánh mắt cô ta sáng lên. "Nếu lấy được thanh kiếm đó, người cầm nó sẽ—"
"Không cần thanh kiếm đó." Triệu Mặc ngắt lời.
"Ngươi không cần." Lăng Băng nhìn hắn. "Ta thì khác."
"Hải Đế Kiếm không phải thứ để lấy." Giọng hắn lạnh hơn bình thường. "Nó gắn với Hải Kiếm Các. Ai cưỡng lấy sẽ—"
"Ta biết rủi ro." Cô ta cắt ngang. "Ta tự chịu trách nhiệm."
Hải Yên nhìn từ người này sang người kia. Hai người biết nhau, không tin nhau, nhưng rõ ràng có lịch sử dài hơn những gì họ nói.
"Thôi được." Cô lên tiếng. "Quy tắc rõ ràng: ta vào tầng ba, tìm cha ta và kiếm phổ cho Triệu Mặc. Lăng Băng—" Cô nhìn thẳng vào mắt cô ta. "Ngươi muốn Hải Đế Kiếm thì phải đợi Hải Mẫu đồng ý. Không tự tiện."
"Ngươi không có quyền đặt điều kiện cho ta."
"Đúng." Hải Yên gật đầu. "Nhưng ta là người duy nhất mở được cổng Hải Kiếm Các và ngươi cần ta vào tầng ba. Vậy thực ra ta có quyền đặt điều kiện."
Im lặng.
Lăng Băng nhìn cô một lúc — không tức giận mà... đánh giá. Rồi cô ta gật đầu ngắn gọn.
"Được. Điều kiện của ngươi."
---
Sáng hôm sau, Hải Mẫu nghe chuyện về Lăng Băng mà không nói gì lâu.
"Con bé muốn Hải Đế Kiếm." Bà lão cuối cùng nói, giọng không phán xét. "Không phải lần đầu có người đến vì nó."
"Bà có thể cho phép không?"
"Ta có thể. Nhưng Hải Đế Kiếm không phải ta trao — nó chọn người cầm." Bà nhìn Hải Yên. "Và ngươi cần biết điều này: tầng ba nguy hiểm không phải vì quái vật hay bẫy. Nguy hiểm vì nó chiếu ra bên trong ngươi những gì ngươi sợ nhất và muốn nhất. Người không vững tâm sẽ không ra được."
"Cha tôi đã không ra được vì điều đó?"
Bà lão im lặng một cái im lặng rất có nghĩa.
"Cha ngươi ra được tầng ba." Bà nói, từng chữ. "Nhưng ông ấy không trở lại tầng này vì ông ấy đã chọn ở lại."
Hải Yên đứng sững.
"Tự nguyện." Bà xác nhận. "Có lý do. Và lý do đó — ta nghĩ đã đến lúc ngươi biết."