Thanh kiếm của cha cô có tên.
*Triều Hà* — theo lời Hải Mẫu, nghĩa là con sông chảy về phía biển, không bao giờ quay lại.
"Cha ngươi đặt tên nó." Bà lão ngồi bên cạnh khi Hải Yên lần đầu tiên cầm Triều Hà trong tay. "Ông ấy nói: kiếm này dành cho đứa con gái của ta, nếu nó tìm được đến đây."
Hải Yên giữ thanh kiếm bằng cả hai tay. Nó nhẹ hơn cô tưởng — nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng, như cầm một làn gió.
Và từ lưỡi kiếm, cô cảm nhận được điều gì đó mà không có từ để tả. Không phải cảm xúc. Không phải ký ức. Mà là *sự hiện diện* — như cha cô đang đứng kế bên, không nhìn thấy nhưng có thật.
Mắt cô cay.
Cô không khóc. Mười năm nay cô không khóc vì điều này — đã học cách không khóc. Nhưng tay cô siết chặt hơn.
"Ông ấy biết ngươi sẽ đến." Giọng Hải Mẫu nhẹ. "Đó là lý do ông ấy để lại kiếm thay vì mang theo."
"Nhưng ông ấy đi đâu?" Giọng Hải Yên bình hơn cô tưởng.
"Sâu hơn." Bà lão chỉ về phía sau hang, nơi tường đá tối đặc và ánh sáng xanh không vươn tới. "Hải Kiếm Các không chỉ có lớp này. Có nhiều tầng bên dưới — càng sâu càng nguy hiểm, càng cổ xưa. Cha ngươi đã đi vào tầng ba."
"Và không ra được."
"Chưa ra được." Bà lão nhấn mạnh. "Khác nhau đấy."
Hải Yên đứng dậy, Triều Hà trong tay. "Bà dạy ta đủ để vào tầng ba không?"
"Không." Bà lão nhìn thẳng. "Không ai vào tầng ba một mình mà ra được. Kể cả ta." Bà ngừng. "Nhưng có người ngoài kia — người không vào được đây — có kỹ thuật kiếm pháp mà khi kết hợp với Hải Kiếm Các, có thể mở lối xuống tầng ba."
Hải Yên nhìn về phía cổng.
Triệu Mặc.
---
Cô kể cho hắn nghe vào buổi tối, khi lửa trại cháy nhỏ trên bãi cát và tiếng sóng đều đặn như hơi thở.
Triệu Mặc lắng nghe mà không ngắt lời.
Khi cô kể xong, hắn không nói gì ngay. Nhìn vào ngọn lửa, tay xoay xoay một hòn đá nhỏ.
"Vào tầng ba." Hắn nói sau cùng. "Đó cũng là thứ ta cần tìm."
"Thứ của Nhất Phong Kiếm Tông."
"Đúng." Hắn đặt hòn đá xuống. "Hai trăm năm trước, tổ sư Nhất Phong Kiếm Tông đã mang vào đây một phần kiếm phổ — phần quan trọng nhất, không muốn ai lạm dụng. Giấu ở tầng ba." Hắn nhìn cô. "Môn phái ta đang trong cơn khủng hoảng. Không có phần kiếm phổ đó, nhiều người sẽ chết vì không đủ nền tảng để kiểm soát cảnh giới cao."
Hải Yên nhìn hắn. "Ngươi nói thật không?"
"Ta không có thói quen nói dối." Giọng hắn không tự ái, chỉ bình thản. "Xác nhận nếu ngươi muốn. Nhưng ta không biết cách xác nhận cho ngươi trong hoàn cảnh này."
Hải Yên im lặng một lúc. "Nếu ta giúp ngươi lấy kiếm phổ — ngươi giúp ta tìm cha."
"Đồng ý." Hắn nói ngay, không do dự.
"Không cần suy nghĩ à?"
"Ta đã suy nghĩ hai năm mười một tháng mười bảy ngày." Hắn đứng dậy. "Không cần thêm thời gian."