Hắc Vương phản ứng ngay lập tức, gầm lên đáp trả tiếng thách thức. Hai con hổ đối mặt nhau trên triền dốc đá, ánh trăng bạc phản chiếu trên bộ lông vằn của cả hai.
Đây không phải là một cuộc chiến ngẫu hứng của bản năng thuần túy — với Vương, đây là một ván cờ được tính toán kỹ lưỡng. Hắn không lao thẳng vào, mà di chuyển vòng quanh, buộc Hắc Vương phải xoay người liên tục trên nền đá trơn, khiến chân đau của lão hổ ngày càng chịu áp lực.
Hắc Vương, với kinh nghiệm dày dạn, nhanh chóng nhận ra ý đồ của đối thủ trẻ. Lão gầm lên giận dữ, lao thẳng vào Vương bằng một cú vồ mạnh mẽ. Vương né sang một bên, nhưng móng vuốt của Hắc Vương vẫn cứa một đường dài trên vai hắn, máu tuôn ra nóng hổi.
Cơn đau khiến bản năng thuần túy trỗi dậy mạnh mẽ, nhưng Vương ép bản thân giữ vững lý trí. Hắn nhớ lại các trận đấu vật, các nguyên lý về đòn bẩy và trọng tâm mà kiếp trước hắn từng học trong một lớp võ thuật nghiệp dư. Thay vì đối đầu sức mạnh trực diện, hắn nhắm vào chân sau bị thương của Hắc Vương.
Một cú tấn công giả, khiến Hắc Vương dồn trọng lượng lên chân đau để né tránh — và ngay khoảnh khắc đó, Vương lao tới, cắn thật sâu vào đúng chân sau ấy.
Hắc Vương gầm lên đau đớn, loạng choạng. Đây là khoảnh khắc quyết định. Theo bản năng tự nhiên của loài hổ, một khi đã chiếm thế thượng phong, kẻ chiến thắng thường sẽ dồn tới cùng để loại bỏ hoàn toàn đối thủ. Nhưng Vương, với tâm trí của một con người từng đọc biết bao câu chuyện về sự tàn khốc không cần thiết, đã dừng lại.
Hắn gầm lên một tiếng uy hiếp, đứng sừng sững nhìn xuống Hắc Vương đang quỵ gối trên đá. Lão hổ già, hiểu rõ luật rừng, cụp đuôi, cúi thấp đầu — dấu hiệu thần phục.
"Lãnh thổ này giờ là của ta," Vương gầm khẽ, dù chỉ có bản thân hắn hiểu được ý nghĩa đằng sau tiếng gầm ấy. "Nhưng ngươi vẫn có thể sống ở vùng rìa, nếu không gây rắc rối."
Đó là một quyết định khác thường đối với một con hổ — nhưng đối với Vương, đó là bước đầu tiên trong kế hoạch xây dựng một trật tự mới cho khu rừng.