Đến năm hai tuổi, theo tập tính tự nhiên, hổ con phải tách khỏi anh chị em để tự tìm lãnh thổ riêng. Vương từ biệt hai người chị (đã tìm được vùng săn riêng ở phía nam) và người anh còn lại (chọn hướng tây), một mình tiến sâu vào vùng lõi của khu rừng già.
Đây là vùng đất được cai trị bởi một con hổ đực trưởng thành tên "Hắc Vương" — theo cách Vương ngầm gọi — một con hổ to lớn với vết sẹo dài trên mặt, đã thống trị khu rừng này gần một thập kỷ.
Vương biết rõ, đối đầu trực diện lúc này là tự sát. Hắc Vương nặng hơn hắn gần gấp rưỡi, kinh nghiệm chiến đấu dày dạn. Thay vì lao vào tranh chấp ngay, Vương áp dụng chiến lược mà hắn học được từ kiếp trước: trinh sát và chờ thời.
Trong suốt nhiều tháng, Vương sống ở vùng rìa lãnh thổ của Hắc Vương, âm thầm quan sát các thói quen di chuyển, các tuyến đường tuần tra, những điểm yếu trong hệ thống "phòng thủ" lãnh thổ của đối thủ. Hắn nhận ra Hắc Vương, dù mạnh mẽ, nhưng đã có tuổi — những vết sẹo cũ khiến một chân sau của lão hổ hơi khập khiễng khi thời tiết trở lạnh.
Đồng thời, Vương xây dựng sức mạnh của bản thân một cách có hệ thống. Hắn không chỉ săn để no bụng, mà rèn luyện có chủ đích — chọn những con mồi khó hơn, những địa hình hiểm trở hơn để tăng cường sức bền và kỹ năng chiến đấu.
Hắn cũng bắt đầu để ý đến những loài khác trong rừng — đàn khỉ trên các tán cây cao thường phát ra tiếng kêu cảnh báo khi có động, đàn chim di chuyển theo mùa cho biết thông tin về nguồn nước, và cả những dấu vết của con người ở rìa rừng mà hắn luôn cẩn trọng ghi nhớ.
Một đêm trăng tròn, khi Hắc Vương đi tuần qua khu vực có địa hình dốc trơn trượt — nơi Vương biết rõ chân đau của lão hổ sẽ bất lợi — hắn quyết định đây là thời cơ.
Tiếng gầm của Vương vang vọng khắp núi rừng, phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm trăng. Cuộc chiến giành lãnh thổ đã bắt đầu.