Trở thành chúa tể của một vùng lãnh thổ rộng lớn, Vương giờ đây phải đối mặt với một kẻ thù mà hắn hiểu rõ hơn bất kỳ sinh vật nào khác trong rừng — con người.
Một buổi sáng, khi đi tuần dọc theo ranh giới lãnh thổ, Vương phát hiện dấu vết bánh xe máy kéo cùng mùi dầu diesel còn mới. Xa hơn, hắn tìm thấy vài chiếc bẫy dây thép được giấu khéo léo dưới lớp lá mục — loại bẫy chuyên dùng để bắt hổ và các loài thú lớn để lấy da, xương nấu cao.
Ký ức kiếp trước ùa về mạnh mẽ. Vương nhớ rõ những con số thống kê đau lòng: loài hổ Đông Dương đã gần như tuyệt chủng ngoài tự nhiên vì nạn săn trộm. Hắn không thể để lịch sử ấy lặp lại ngay trong lãnh thổ của mình.
Thay vì chỉ dựa vào bản năng lẩn tránh của loài hổ, Vương bắt đầu áp dụng một chiến lược phức tạp hơn nhiều. Hắn dùng trí nhớ về địa hình để xác định các tuyến đường mà con người có khả năng xâm nhập nhiều nhất — thường là theo các con suối hoặc đường mòn cũ. Hắn cẩn thận tránh xa các khu vực có bẫy, đồng thời tìm cách phá hủy một số bẫy mà không để lại dấu vết rõ ràng có thể khiến kẻ săn trộm nghi ngờ có "trí tuệ" đứng sau.
Quan trọng hơn, Vương nhận ra một điều: những kẻ săn trộm không chỉ đơn thuần là mối đe dọa cho bản thân hắn, mà cho toàn bộ hệ sinh thái mà hắn giờ đây coi là "vương quốc" của mình. Nếu con mồi — nai, hoẵng, lợn rừng — bị săn bắt quá mức, cả chuỗi thức ăn sẽ sụp đổ.
Hắn bắt đầu quan sát kỹ hơn các dấu hiệu của hoạt động con người, thậm chí liều lĩnh tiếp cận gần một trại của nhóm thợ săn để do thám — điều mà không con hổ bình thường nào dám làm. Từ khoảng cách an toàn trong bụi rậm, Vương nghe được (dù không hiểu hết) giọng nói của những người đàn ông, thấy được vũ khí, dụng cụ, và cả tấm bản đồ họ trải ra bàn.
Chúng đang lên kế hoạch cho một cuộc săn lớn, Vương nhận định bằng sự nhạy bén còn sót lại từ kiếp người. Ta không thể chỉ phòng thủ. Ta cần phải hành động.