Ba tháng trôi qua, Lâm Phong — giờ được hắn tự đặt tên trong tâm trí là "Vương" — đã cứng cáp hơn nhiều. Đôi chân không còn run rẩy, những chiếc răng sữa sắc nhọn đã mọc đủ để hắn có thể gặm nhấm những miếng thịt nhỏ mà hổ mẹ tha về.
Điều khiến Vương ngạc nhiên nhất là bản năng của loài hổ mạnh mẽ đến mức nào. Dù mang ký ức và tư duy con người, cơ thể hắn dường như tự biết cách rình rập, cách hạ thấp người, cách quan sát con mồi bằng một sự kiên nhẫn tuyệt đối mà kiếp trước hắn chưa bao giờ có được. Bản năng và lý trí hòa quyện, tạo nên một sinh vật khác biệt hoàn toàn so với ba anh chị em cùng lứa.
Hổ mẹ — Vương thầm gọi là "A Hoàng" vì bộ lông vàng rực của bà — là một con hổ Đông Dương dày dạn kinh nghiệm. Bà dạy các con cách phân biệt dấu chân của nai, lợn rừng, cách đánh hơi để nhận biết hướng gió, cách im lặng tuyệt đối khi rình mồi.
"Con phải nhớ," A Hoàng dường như đang "nói" bằng ngôn ngữ của bản năng mà Vương lại hiểu theo cách riêng, "rừng này không phải chỉ có chúng ta. Có beo, có chó sói, và đáng sợ nhất... là con người."
Nghe đến "con người", Vương khẽ rùng mình. Hắn hiểu rõ hơn ai hết những gì loài người có thể làm — súng săn, bẫy thép, thuốc độc. Kiếp trước hắn từng thấy những bộ da hổ bị lột trần treo trong các phiên chợ đen, từng đọc những báo cáo về nạn săn trộm khiến loài hổ gần như tuyệt chủng.
Lần này, Vương nghĩ khi nhìn ánh mắt hiền từ nhưng cảnh giác của mẹ, ta sẽ không để bi kịch ấy lặp lại — ít nhất là trong khu rừng của ta.
Vào một buổi chiều, khi đang tập rình bắt một con bọ ngựa trong bụi cỏ, Vương lần đầu tiên thử vận dụng kiến thức kiếp trước một cách có chủ đích. Hắn nhớ về nguyên lý ngụy trang, về góc độ tiếp cận tối ưu để giảm thiểu tiếng động. Kết quả, hắn bắt được con bọ ngựa nhanh hơn hẳn ba anh chị em.
A Hoàng nhìn con trai út với ánh mắt là lạ, như thể nhận ra có điều gì đó khác thường ở đứa con này. Nhưng bà không nghĩ ngợi nhiều — trong tự nhiên, mỗi cá thể vốn dĩ đã khác biệt.
Vương thì biết rõ: hắn không chỉ là một con hổ. Hắn là một chiến lược gia mang lốt dã thú.