Sáu tháng tuổi, Vương đã lớn hơn ba anh chị em một cách rõ rệt — không phải vì thể trạng, mà vì sự khôn ngoan trong từng bước đi, từng ánh mắt quan sát. Cả bầy giờ đã có thể theo mẹ đi săn xa hơn, học cách phối hợp vây bắt những con mồi lớn hơn.
Nhưng bi kịch mà Vương lo sợ nhất cuối cùng cũng ập đến.
Một buổi sáng sương mù dày đặc, A Hoàng dẫn đàn con đi qua một con suối cạn để đến vùng săn mới. Vương đánh hơi thấy một mùi lạ — mùi kim loại tanh lợm, mùi thuốc súng đã cũ, mùi mồ hôi người hòa với khói thuốc lá. Hắn cố gắng gầm gừ báo hiệu, cố kéo anh chị em lùi lại, nhưng ngôn ngữ bất lực của một chú hổ non không đủ sức truyền tải cảnh báo phức tạp ấy.
A Hoàng, với bản năng nhạy bén của một hổ mẹ, cũng đã đánh hơi thấy nguy hiểm. Bà gầm lên một tiếng trầm đục — tín hiệu "chạy". Cả đàn con lao vào bụi rậm.
Nhưng đã quá muộn.
Tiếng nổ chát chúa xé toạc màn sương. A Hoàng khuỵu xuống, một chân sau dính bẫy kẹp thép, còn một viên đạn sượt qua vai bà. Bà vẫn gầm lên, dùng những chân còn lại đẩy đàn con chạy trốn trước khi những kẻ săn trộm kịp tiến đến.
Vương, dù còn nhỏ, đã hiểu rõ tình huống bằng cả lý trí kiếp trước lẫn nỗi đau bản năng của kiếp này. Hắn muốn quay lại, muốn làm gì đó, nhưng cơ thể non nớt bị bản năng sinh tồn — và cả áp lực từ hai anh chị đẩy về phía trước — cuốn đi.
Từ xa, qua bụi cây rậm, Vương nhìn thấy bóng dáng ba người đàn ông tiến đến chỗ mẹ hắn nằm. Tiếng gầm gừ đau đớn của A Hoàng vang vọng trong sương sớm, rồi im bặt.
Đêm đó, bốn anh chị em hổ con co cụm vào nhau trong một hốc đá lạnh lẽo, không còn hơi ấm quen thuộc của mẹ. Vương nhìn lên bầu trời đầy sao qua khe đá, đôi mắt hổ non ầng ậng nước.
Ta sẽ không quên, hắn thề trong lòng. Ta sẽ không chỉ trở thành chúa sơn lâm để thống trị. Ta sẽ trở thành nỗi khiếp sợ của những kẻ mang súng đến khu rừng này.
Từ hôm đó, thứ non nớt cuối cùng trong tâm hồn Lâm Phong — giờ là Vương — đã chết đi cùng với mẹ hắn. Thay vào đó là một ý chí sắt đá, lạnh lùng và kiên định.