Liên danh Nexus Corp và Tập đoàn Vũ Minh thắng thầu vào một sáng thứ Hai tháng Mười Một, với điểm số cao nhất trong lịch sử chương trình đấu thầu đó.
Email thông báo được chuyển tiếp trong nội bộ cả hai công ty cùng lúc. Văn phòng Nexus Corp có tiếng vỗ tay. Văn phòng Tập đoàn Vũ Minh có tiếng ồn ào kiểu khác — anh em kỹ thuật bắt đầu hỏi nhau về triển khai ngay lập tức.
Phương Linh nhắn tin cho Minh Đức: Chúng ta thắng.
Tôi thấy rồi.
Anh không vui à?
Vui. Chỉ là đang nghĩ đến những gì tiếp theo.
Điển hình.
Cô đang ăn mừng?
Tôi đang lên lịch họp kick-off.
Cũng điển hình.
Buổi chiều họ ký hợp đồng chính thức tại văn phòng Sở — bàn dài, nhiều người chứng kiến, hình thức và trang trọng theo đúng nghĩa của nó. Phương Linh ký tên với chữ ký gọn, anh ký tên với chữ ký cũng gọn nhưng theo hướng khác.
Người phụ trách lễ ký chụp ảnh lưu niệm. Trong ảnh, họ đứng cạnh nhau với vẻ mặt chuyên nghiệp hoàn hảo — không ai nhìn vào ảnh đó sẽ biết rằng hai người này đã tranh nhau tám hợp đồng trong ba năm, đã đổ cà phê vào nhau ở sân bay, và đã ngồi im trong văn phòng tối lúc mười giờ đêm nói những thứ không hoàn toàn là chuyện công việc.
Sau buổi ký, ban tổ chức mời tiệc nhỏ. Người ta nói chuyện, ăn, uống. Phương Linh và Minh Đức lại kết thúc ở cùng một góc phòng — lần này không phải vì không còn chỗ khác, mà vì đó là góc yên nhất và cả hai cùng có xu hướng tìm góc yên sau các sự kiện đông người.
— Góc phòng lại, — cô nhận xét.
— Thói quen, — anh nói.
— Điểm chung thứ mấy rồi nhỉ?
— Tôi không còn đếm nữa. Nhiều quá.
Cô nhìn anh, hơi ngạc nhiên. — Anh bỏ đếm từ hồi nào?
— Từ khi nhận ra đếm không còn ý nghĩa.
— Ý nghĩa gì?
— Ban đầu tôi để ý vì nghĩ đó là thông tin hữu ích về đối thủ. Sau đó tôi tiếp tục để ý vì... thói quen. Giờ thì — anh dừng lại — thì tôi để ý vì tôi muốn.
Phương Linh nhìn anh một lúc dài. Ánh đèn tiệc vàng ấm. Tiếng nói chuyện xung quanh như nền.
— Anh vừa nói điều gì đó không liên quan đến kinh doanh, — cô nói.
— Tôi biết.
— Anh hiếm khi nói điều không liên quan đến kinh doanh.
— Tôi biết.
— Vậy thì tôi nên xử lý câu đó như thế nào?
— Cô thường xử lý thông tin bằng cách nói thẳng điều cô nghĩ. — Anh nhìn cô. — Vậy cô nghĩ gì?
Cô suy nghĩ — thật sự suy nghĩ, không phải tìm câu trả lời an toàn. Anh chờ, không thúc, vì anh đã học được rằng cô cần thời gian để nói thứ gì đó thật.
— Tôi nghĩ, — cô nói cuối cùng, giọng thận trọng nhưng thẳng, — rằng trong ba năm qua, người hiểu công việc của tôi nhất không phải đồng nghiệp của tôi hay sếp của tôi. Là anh. Và điều đó làm tôi tốn nhiều thời gian hơn tôi muốn thừa nhận để xử lý.
Minh Đức nhìn cô.
— Tôi cũng vậy, — anh nói.
— Chúng ta đang nói về điều gì một cách cụ thể? — Cô hỏi, giọng vẫn thẳng. — Vì tôi không muốn hiểu nhầm và không muốn anh hiểu nhầm.
— Tôi muốn tiếp tục ngồi cùng bàn với cô sau khi dự án này kết thúc. Không phải vì hợp đồng tiếp theo. Vì tôi muốn.
Câu đó rõ hơn bất cứ thứ gì anh từng nói trong ba năm qua. Và nó nói ra trong một góc tiệc ký hợp đồng, giữa tiếng nói chuyện và tiếng ly cụng của người khác.
— Oke, — cô nói, sau một khoảnh khắc. — Tôi cũng muốn.
— Oke.
Không ai hỏi thêm. Không ai làm nó phức tạp hơn nó cần là.
Đó là cách cả hai người đều quen làm — nói thẳng điều cần nói, rồi tiến tới.
Họ tiếp tục đứng ở góc phòng, uống nước, nhìn ra sự kiện, và lần đầu tiên trong ba năm, không có gì cần giữ khoảng cách.