Có những điều bạn biết từ lâu mà không chịu đặt tên cho nó.
Minh Đức nhận ra điều anh đang cố không đặt tên vào một tối thứ Tư, lúc mười giờ đêm, khi anh và Phương Linh là hai người cuối cùng còn ở lại văn phòng anh để hoàn thiện phần kỹ thuật của hồ sơ thầu.
Cô đang ngồi đối diện anh, mắt dán vào màn hình, tóc hơi rối sau một ngày dài, tay cầm bút gõ nhịp lên bàn — thói quen cô có khi đang suy nghĩ mà có lẽ chính cô không biết. Phòng họp chỉ còn đèn bàn, không gian yên tĩnh ngoại trừ tiếng gõ bàn phím và đôi khi tiếng xe từ đường phố vọng vào.
Anh đang đọc tài liệu. Rồi nhận ra mình đã đọc lại đoạn thứ ba lần thứ tư mà không xử lý được gì.
Vì anh đang chú ý đến nhịp gõ bút của cô.
Anh đặt tài liệu xuống. Nhìn lên. Cô vẫn nhìn màn hình, không biết anh đang nhìn.
Minh Đức nghĩ: đây là vấn đề.
Không phải vấn đề như trong "có điều gì đó sai." Vấn đề như trong "có điều gì đó anh không biết cách xử lý vì anh chưa gặp trường hợp này trước đây."
Anh đã gặp nhiều người thông minh. Anh đã làm việc với nhiều người giỏi. Anh đã tôn trọng không ít đồng nghiệp và đối tác. Nhưng anh chưa bao giờ gặp ai mà mỗi cuộc tranh luận với họ đều khiến anh nghĩ lại điều anh tưởng chắc chắn, và mỗi lần họ đồng ý với anh lại cảm thấy có giá trị hơn bất kỳ lời khen nào.
Điều đó, khi anh thật sự suy nghĩ về nó, không chỉ là tôn trọng nghề nghiệp.
— Anh ổn không? — Cô ngẩng đầu lên, nhận ra anh không gõ phím.
— Ổn. Đang nghĩ.
— Nghĩ về phần nào?
— Không phải tài liệu.
Cô nhìn anh. — Anh có vẻ lạ.
— Lạ theo nghĩa nào?
— Anh thường nhìn màn hình khi suy nghĩ. Lần này nhìn về hướng khác.
Anh không trả lời ngay. Rồi: — Cô để ý nhiều thứ về tôi.
— Tôi ngồi đối diện anh hai tuần rồi. Không thể không để ý.
— Nghe quen.
— Anh nói câu đó với tôi hồi nào?
— Chưa. Người khác nói câu tương tự với tôi về một người khác.
Cô nhìn anh một lúc, rồi quay lại màn hình. — Anh đang nói vòng vo.
— Tôi đang xử lý thông tin.
— Thông tin về tài liệu?
— Thông tin không liên quan đến tài liệu.
Lần này cô không hỏi thêm. Nhưng cô cũng không hoàn toàn chú tâm vào màn hình nữa — nhịp gõ bút của cô chậm lại, rồi dừng hẳn.
Mười phút trôi qua trong im lặng không hoàn toàn thoải mái.
— Minh Đức, — cô nói.
— Gì?
— Nếu anh có điều gì muốn nói, nói thẳng đi. Tôi không giỏi đọc ẩn ý.
Anh nhìn cô. Ánh đèn bàn vàng hắt lên khuôn mặt cô — cô trông khác so với trong các cuộc họp chính thức. Mệt hơn, thật hơn, và vì vậy mà dễ nhìn hơn.
— Tôi đang nghĩ rằng làm việc với cô khác với làm việc với bất kỳ ai khác tôi từng hợp tác, — anh nói, chọn từng chữ cẩn thận. — Và tôi chưa quyết định nên cảm thấy thế nào về điều đó.
Phương Linh im lặng đủ lâu để anh biết cô đang xử lý câu đó thật sự, không phải tìm câu trả lời xã giao.
— Tôi cũng vậy, — cô nói cuối cùng. — Chưa quyết định.
— Oke.
— Oke.
Họ quay lại tài liệu. Làm việc thêm một tiếng, xong phần còn lại, và về nhà mà không nói thêm gì về chủ đề đó.
Nhưng trên đường về, Minh Đức nhận ra rằng "chưa quyết định" của cô và "chưa quyết định" của anh nghe rất giống nhau.
Và đó, theo cách nào đó, là câu trả lời rõ nhất cả hai đã nói với nhau tối hôm đó.