Chương 7: Tuần Đầu Hợp Tác Và Nghệ Thuật Không Giết Nhau
Cập nhật: 30/5/2026
Tuần đầu tiên làm việc cùng nhau dạy Minh Đức ba điều:
Một: Phương Linh đúng về việc cô không làm việc tốt khi bị kiểm soát chi tiết. Lần đầu anh xem lại toàn bộ tài liệu cô chuẩn bị và đánh dấu ghi chú vào mười bảy chỗ, cô nhìn vào file đó rồi nhìn lên anh với biểu cảm của người đang cân nhắc rất nghiêm túc việc rút khỏi thỏa thuận.
— Mười bảy chú thích, — cô nói.
— Mười ba trong số đó là câu hỏi, không phải sửa đổi, — anh đáp.
— Bốn cái còn lại?
— Đề xuất điều chỉnh.
— Đề xuất hay yêu cầu?
— Đề xuất. Cô có quyền không đồng ý.
Cô nhìn anh thêm ba giây. Rồi mở file và đọc từng chú thích một. Sau đó trả lời mười ba câu hỏi bằng một đoạn email ngắn gọn, chấp nhận hai trong bốn đề xuất điều chỉnh, và giải thích lý do từ chối hai cái còn lại.
Cả hai lý do đều hợp lý hơn đề xuất ban đầu của anh.
Minh Đức ghi nhận điều đó và không gửi thêm chú thích vào tài liệu tiếp theo của cô. Thay vào đó anh gửi câu hỏi trực tiếp qua tin nhắn.
Hai: Cô làm việc vào giờ kỳ lạ. Anh nhận được tin nhắn từ cô lúc mười một giờ đêm, sáu giờ sáng, và một lần lúc hai giờ rưỡi sáng — tin nhắn đó hỏi về một điều khoản hợp đồng mà anh chắc chắn không thể trả lời ngay.
Anh nhắn lại lúc sáu giờ sáng hôm sau: Cô ngủ không?
Có. Tôi hay thức lại lúc 2-3 giờ sáng và nghĩ về công việc. Không kiểm soát được.
Cô có biết điều đó không tốt cho sức khỏe không?
Có. Anh có biết việc gửi hai mươi email một ngày cũng không tốt cho sức khỏe tập thể không?
Tôi chỉ gửi mười bảy email hôm qua.
Tôi làm tròn lên.
Ba: Khi họ đồng ý với nhau, họ đồng ý rất nhanh và rất chắc — nhanh hơn bất kỳ cuộc họp nội bộ nào anh từng có. Vì cả hai đã chuẩn bị, cả hai biết dữ liệu, và không ai cần thuyết phục nhau bằng những điều không liên quan.
Khi họ không đồng ý, cuộc tranh luận kéo dài, cụ thể, và đôi khi căng thẳng đến mức thư ký của anh sau một lần ngồi ngoài nghe qua cửa kính đã hỏi anh tối hôm đó có ổn không.
— Ổn, — anh nói. — Đó là cách chúng tôi làm việc.
— Trông như cãi nhau, — thư ký nói thận trọng.
— Là cãi nhau. Nhưng cãi nhau về đúng thứ.
Thư ký gật đầu với vẻ không hoàn toàn an tâm.
Cuối tuần đầu, họ có một buổi họp tổng kết tiến độ. Phương Linh đến văn phòng anh — lần đầu tiên cô vào đây, và anh nhận ra rằng cô quan sát văn phòng của anh cẩn thận hơn cô để lộ.
— Không có cây xanh, — cô nhận xét.
— Tôi không giỏi chăm cây.
— Văn phòng tôi có sáu cây.
— Cô chăm hay có người chăm?
— Tôi chăm vào thứ Hai và thứ Sáu. Người khác chăm các ngày còn lại.
— Vậy thực ra có người chăm.
— Tôi bắt đầu. Đó là điều quan trọng.
Anh nhìn cô một giây, rồi quay lại bản tóm tắt tiến độ. — Tuần này chúng ta đi được bảy mươi phần trăm khung kế hoạch đề xuất.
— Tám mươi nếu tính phần tôi hoàn thành tối qua.
— Phần tôi chưa xem qua.
— Tôi biết. Tôi gửi lúc hai giờ rưỡi sáng.
— À, phần đó.
Cô nhìn anh. — Anh không đọc tin nhắn hai giờ sáng của tôi à?
— Tôi ngủ lúc hai giờ sáng.
— Anh ngủ bình thường?
— Cô ngạc nhiên à?
— Hơi. — Cô nhìn xuống tài liệu. — Tôi nghĩ anh cũng là kiểu người thức khuya.
— Tôi thức khuya nhưng ngủ trước hai giờ sáng. Cô thức khuya và dậy lại lúc hai giờ sáng — đó là hai chứng rối loạn giấc ngủ khác nhau.
— Tôi không có rối loạn giấc ngủ.
— Cô vừa tự mô tả rối loạn giấc ngủ.
Phương Linh mở miệng phản bác. Rồi nhắm lại. Rồi nhìn vào tài liệu. — Chúng ta đang họp tổng kết tiến độ hay thảo luận về thói quen ngủ của tôi?
— Cô bắt đầu chủ đề cây xanh.
— Đó là nhận xét bình thường về không gian làm việc.
— Và tôi bình thường hóa chủ đề giấc ngủ.
Cả hai nhìn nhau một giây. Rồi cùng nhìn xuống tài liệu, đồng thời quyết định trở lại công việc mà không ai thừa nhận cuộc tranh luận vừa rồi đã kết thúc hòa.
Đó là ngày làm việc tốt nhất trong tuần đầu tiên. Và cả hai đều biết điều đó.