Nexus Corp thắng hợp đồng.
Minh Đức biết kết quả lúc chín giờ sáng thứ Hai, khi email từ Sở Thông tin và Truyền thông vào hộp thư. Anh đọc hai lần. Rồi gọi cho trưởng phòng kỹ thuật hỏi về điểm yếu trong phần triển khai. Rồi ngồi im mười phút nhìn ra cửa sổ văn phòng.
Thua không phải cảm giác mới. Anh đã thua trước đây. Nhưng lần này có gì đó khác — không phải đau hơn, mà rõ hơn. Anh biết mình thua ở đâu, và anh biết đối thủ của mình xứng đáng thắng.
Điều đó, kỳ lạ thay, không phải hoàn toàn là cảm giác tệ.
Anh nhắn tin cho Phương Linh: Chúc mừng.
Cô trả lời sau ba phút: Cảm ơn. Phần triển khai kỹ thuật của anh tốt hơn của tôi. Nếu lần sau anh vá được điểm yếu vận hành, tôi sẽ phải rất cẩn thận.
Anh đọc tin nhắn đó ba lần.
Không phải vì không hiểu. Mà vì anh cần xử lý cảm giác kỳ lạ của việc nhận được đánh giá thẳng thắn và chính xác từ người vừa đánh bại mình — và thấy nó... dễ chịu hơn mọi lời an ủi xã giao từ đồng nghiệp.
Anh gõ lại: Tôi biết. Cô cũng cần xem lại phần dự báo chi phí vận hành dài hạn.
Tôi đang xem.
Tốt.
Cuộc trao đổi kết thúc ở đó. Nhưng Minh Đức ngồi nhìn màn hình thêm một lúc, nghĩ về một điều anh chưa bao giờ nghĩ trước đây: trong ba năm cạnh tranh, Phương Linh là người duy nhất anh biết chắc sẽ nói thật với anh về điểm yếu của anh — không phải vì tử tế, mà vì cô không thấy có lợi gì trong việc nói dối.
Đó là loại trung thực hiếm gặp.
Tuần đó anh tổ chức họp nội bộ, đưa ra phân tích chi tiết về lý do thua và những điều cần cải thiện. Trưởng phòng kỹ thuật hỏi anh lấy thông tin đánh giá từ đâu — một số nhận xét rất cụ thể và khớp với phản hồi từ bên chấm thầu.
— Từ người biết, — anh nói.
Đó là câu trả lời không hoàn toàn sai.
Cuối tuần, anh gặp Phương Linh tại một sự kiện ra mắt sản phẩm mà cả hai đều được mời. Cô đang đứng nói chuyện với một nhà đầu tư mà anh biết tên. Khi nhìn thấy anh, cô gật đầu nhẹ — không phải chào xã giao, là kiểu gật đầu của hai người đã trao đổi thứ gì đó thật và không cần nhắc lại.
Anh gật đầu lại.
Nhà đầu tư nhìn hai người với vẻ thắc mắc. — Hai bạn quen nhau à?
— Đồng nghiệp ngành, — Phương Linh nói.
— Đối thủ, — Minh Đức nói cùng lúc.
Cả hai nhìn nhau.
— Cả hai, — cô nói.
— Cả hai, — anh đồng ý.
Nhà đầu tư gật đầu với vẻ hiểu nhưng thực ra không hiểu, và chuyển sang chủ đề khác. Phương Linh và Minh Đức tiếp tục đứng cạnh nhau trong sự kiện — không nói chuyện nhiều, không cần nói chuyện nhiều, chỉ thỉnh thoảng trao đổi nhận xét ngắn về diễn giả hoặc sản phẩm được giới thiệu.
Khi ra về, họ đi cùng hướng ra bãi đỗ xe. Trời tối và mát.
— Anh thi triển khai dự án cơ sở hạ tầng lần hai không, nếu có gói mở rộng? — Cô hỏi.
— Tất nhiên.
— Tôi cũng vậy.
— Tất nhiên.
Họ rẽ hai hướng ở bãi đỗ xe. Không chào tạm biệt — không cần, vì cả hai biết đây không phải lần cuối gặp nhau.
Minh Đức ngồi vào xe, nhìn thẳng về phía trước một lúc trước khi nổ máy.
Anh đang nghĩ gì? Anh không hoàn toàn chắc. Chỉ biết rằng tối hôm đó, lần đầu tiên trong ba năm, anh nghĩ đến Bùi Phương Linh không phải như đối thủ cần đánh bại.
Anh chưa biết nên gọi đó là gì.