Tháng Mười Hai đến, và với nó là cái lạnh đầu mùa của thành phố — không lạnh lắm, chỉ đủ để người ta mặc thêm một lớp áo và hay tìm lý do ở trong nhà hơn.
Minh Anh đang ở trong nhà — cụ thể là đang ngồi dưới sàn bếp dựa vào tủ dưới, ôm gối, không làm gì — vào lúc bảy giờ tối thứ Sáu.
Hôm nay là ngày gì, cô không muốn nhắc đến. Nhưng não cô nhắc — như mọi năm, như mọi năm từ bốn năm trước đến nay.
Ngày hôm nay bốn năm trước là ngày người đó nói với cô rằng họ cần "khoảng cách để suy nghĩ". Và khoảng cách đó kéo dài mãi cho đến khi nó không còn là khoảng cách nữa mà là kết thúc.
Cô không khóc. Đã qua rồi cái giai đoạn đó. Chỉ là... hôm nay nặng hơn những ngày bình thường, và cô không muốn làm gì, không muốn nói chuyện với ai, chỉ muốn ngồi dưới sàn bếp cho đến khi ngày này qua đi.
Chuông cửa rung.
Cô không muốn ra mở. Nhưng chuông rung lần hai — kiên nhẫn, không vội.
Cô đứng dậy, mở cửa.
Gia Hưng đứng đó, tay cầm hai cốc cà phê mang về. Nhìn vào mặt cô — không phải kiểu nhìn xã giao, mà là nhìn thật — và hỏi: "Ổn không?"
"Ổn." Cô đáp.
Anh ta nhìn cô thêm một giây. "Quy tắc năm."
Quy tắc năm — nếu cần giúp thật sự, nói thẳng ra.
Minh Anh đứng ở ngưỡng cửa, nhìn hai cốc cà phê, nhìn anh ta, và đột nhiên cảm thấy mệt với việc nói "ổn" khi không ổn.
"Hôm nay là ngày không vui." Cô nói. "Không có lý do lớn. Chỉ là ngày này mỗi năm hay nặng."
Anh ta gật đầu. Không hỏi lý do. "Vào trong được không?"
Cô mở cửa rộng hơn.
Họ ngồi dưới sàn bếp — không phải cô chủ động mời anh ta ngồi dưới sàn, nhưng khi cô ngồi xuống chỗ cũ, anh ta cũng ngồi xuống cạnh đó tự nhiên, lưng tựa vào tủ bếp, duỗi chân ra.
Im lặng một lúc. Cà phê còn ấm trong tay.
"Anh cũng có ngày như vậy không?" Cô hỏi.
"Mười ba tháng Giêng." Anh ta trả lời ngay — như thể con số đó đã được ghi nhớ lâu rồi. "Ngày tôi biết mọi thứ thật sự kết thúc. Không phải ngày chia tay chính thức — mà là ngày tôi hiểu ra."
"Hiểu ra điều gì?"
"Rằng tôi đã cố giữ một thứ đã không còn ở đó từ lâu." Anh ta nhìn cốc cà phê. "Chúng tôi vẫn ở với nhau về mặt hình thức cả năm sau đó. Nhưng ngày mười ba tháng Giêng là ngày tôi nhìn vào và thấy... trống."
Minh Anh ngồi im nghe. Không ngắt lời, không vội an ủi, không nói "tôi hiểu" theo kiểu xã giao — chỉ nghe.
"Phần khó nhất không phải là đau." Anh ta tiếp tục, giọng bình thản nhưng trong đó có gì đó rất thật. "Phần khó nhất là học lại cách ở một mình mà không cảm thấy như đang chờ đợi điều gì đó."
"Anh chờ đợi gì?"
"Không biết." Anh ta quay nhìn cô. "Anh không biết. Đó là vấn đề."
Minh Anh nhìn lại anh ta — trong ánh đèn bếp vàng ấm, ngồi dưới sàn với cốc cà phê nguội dần, Gia Hưng trông như người lần đầu tiên đang thật sự nói ra điều anh ta đã giữ một mình suốt hơn một năm.
"Tôi chờ đợi cảm giác ổn hoàn toàn." Cô nói, thật lần đầu với chính mình. "Không phải ổn theo kiểu 'tôi đã qua rồi' — mà ổn theo kiểu 'tôi không còn cảnh giác nữa'. Không còn tự nhắc mình rằng đừng dựa dẫm vào người khác."
"Và bây giờ?" Anh ta hỏi khẽ.
Minh Anh suy nghĩ. "Bây giờ... tôi vẫn đang học."
Họ ngồi dưới sàn bếp cho đến khi cà phê nguội hẳn và đồng hồ chỉ gần mười giờ đêm. Không ai thúc giục. Không ai giả vờ mọi thứ ổn hơn thực tế. Chỉ là hai người ngồi cạnh nhau trong cái nặng nề bình thường của những ngày không vui, và điều đó — cô nhận ra — đã đủ nhẹ hơn rất nhiều so với ngồi một mình.
Khi Gia Hưng về, anh ta dừng lại ở cửa. "Minh Anh."
"Hm?"
"Hôm nay anh—" Anh ta dừng, sửa lại. "Hôm nay tôi cũng có điều muốn nói, nhưng chưa tìm được cách nói đúng. Khi nào tìm được tôi sẽ nói."
Cô nhìn anh ta. "Được."
Anh ta đi. Cô đóng cửa, dựa vào cửa, nhìn lên trần nhà.
Cô biết anh ta muốn nói điều gì.
Cô cũng có điều muốn nói.
Câu hỏi là ai sẽ nói trước — và liệu cả hai có đủ can đảm để để điều này thật sự bắt đầu không, dù cả hai đều biết bắt đầu đồng nghĩa với có thứ để mất.