Cuối tháng Mười Một, công ty tổ chức team building một ngày ở ngoại ô.
Minh Anh không thích team building — quá nhiều người, quá nhiều hoạt động bắt buộc phải hào hứng, quá ít chỗ để đứng ở rìa quan sát. Nhưng đây là sự kiện bắt buộc nên cô đi.
Gia Hưng cũng không thích team building — cô biết vì anh ta đã nói thẳng trong xe buýt công ty, giọng phẳng lặng, khi đồng nghiệp hỏi anh ta có hào hứng không: "Không. Nhưng tôi đi."
Cô thấy điều đó buồn cười theo cách không giải thích được.
Hoạt động buổi chiều là leo núi nhỏ — không cao, không nguy hiểm, nhưng đủ để những người không quen thấy mệt. Minh Anh leo khỏe — cô hay chạy bộ sáng sớm, chân tốt. Gia Hưng cũng leo khỏe — cô không ngạc nhiên.
Họ không leo cùng nhau — mỗi người theo nhóm của mình. Nhưng đến điểm nghỉ giữa chừng, cả hai tình cờ ngồi xuống cùng một tảng đá nhìn ra thung lũng.
"Đẹp." Cô nói.
"Ừ." Anh ta nhìn ra xa.
Phía dưới, thành phố thu nhỏ lại trong ánh chiều — những tòa nhà, những con đường, những điểm sáng bắt đầu bật lên khi hoàng hôn xuống. Từ đây nhìn xuống, mọi thứ trông vừa quen vừa lạ, như nhìn vào thứ gì đó từ góc độ chưa từng thấy.
"Anh có thích thành phố không?" Cô hỏi.
"Thích." Anh ta không do dự. "Lúc đầu thì không — tôi lên đây từ tỉnh, mất mấy năm mới quen. Nhưng bây giờ thì đây là nhà."
"Anh quê ở đâu?"
"Bình Định." Anh ta nhìn xuống thung lũng. "Biển và núi. Rất khác đây."
"Anh hay về không?"
"Ít hơn trước." Ngắn gọn. Không giải thích thêm, nhưng trong câu ngắn đó có cả một câu chuyện dài.
Minh Anh không hỏi thêm. Nhưng cô ngồi đó và nghĩ về những điều anh ta không nói — không phải vì anh ta giấu, mà vì chưa đến lúc, hoặc chưa tìm được người để nói.
Trên đường xuống núi, trời nhập nhoạng tối và đường hơi trơn sau một trận mưa nhỏ ban chiều. Minh Anh bước hơi nhanh — thói quen — và trượt chân nhẹ.
Bàn tay Gia Hưng chộp lấy khuỷu tay cô ngay lập tức — nhanh, chắc, tự nhiên như phản xạ.
"Ổn không?" Anh ta hỏi.
"Ổn." Cô lấy lại thăng bằng. "Cảm ơn."
Anh ta không buông tay ngay. Chỉ giữ thêm một giây — đủ để chắc chắn cô ổn — rồi mới buông.
Khoảnh khắc đó ngắn đến mức bình thường trong mọi hoàn cảnh khác. Nhưng Minh Anh cảm thấy hơi ấm từ bàn tay đó còn lại trên khuỷu tay cô một lúc sau khi anh ta đã buông.
Trên xe về, cô ngồi cạnh cửa sổ, nhìn thành phố trôi qua trong bóng tối, và tự hỏi từ bao giờ cô bắt đầu chú ý đến nhiệt độ của bàn tay người khác.
Điện thoại cô rung — tin nhắn từ Gia Hưng, người đang ngồi cách cô ba hàng ghế: "Chân ổn chứ?"
Cô nhìn tin nhắn, rồi nhìn về phía anh ta — anh ta đang nhìn điện thoại, không nhìn lại cô.
Cô gõ lại: "Ổn. Anh lo quá đấy."
Một lúc sau: "Đường trơn thì phải lo."
Cô cười — nhỏ thôi, trong bóng tối xe buýt, chỉ có cô biết.
Gõ lại: "Cảm ơn vì đã lo."
Không có trả lời. Nhưng khi cô liếc sang, anh ta cũng đang nhìn ra cửa sổ — và trong ánh đèn đường thoáng qua, cô thấy khóe môi anh ta nhích lên.
Có những khoảnh khắc không cần lời. Minh Anh đã quên mất điều đó — hoặc đúng hơn là đã học cách không tin vào nó nữa. Nhưng tối nay, trên xe buýt về thành phố, cô bắt đầu nhớ lại.