Họ tranh luận lần thứ mười một vào thứ Ba tuần tiếp theo.
Không phải tranh luận lớn — chỉ là bất đồng về hướng triển khai chiến dịch mới, như đã xảy ra nhiều lần trước. Gia Hưng muốn dữ liệu trước, chiến lược sau. Minh Anh muốn định hướng sáng tạo trước, số liệu hỗ trợ sau. Hai cách nhìn khác nhau, không ai sai hoàn toàn, và họ đã quen với việc cọ xát cho đến khi tìm ra điểm chung.
Nhưng lần này có điều gì đó hơi khác.
Có lẽ vì cả hai đều mệt. Có lẽ vì áp lực deadline. Có lẽ vì sau hai giờ sáng hôm đó, khoảng cách chuyên nghiệp giữa họ đã mỏng đi một chút — đủ để cảm xúc lọt qua dễ hơn.
"Anh cứ đòi số liệu trong khi thị trường đang thay đổi từng ngày — đến lúc có đủ số liệu thì cơ hội qua rồi." Minh Anh nói, giọng sắc hơn bình thường.
"Làm mà không có dữ liệu là đốt ngân sách." Gia Hưng cũng sắc không kém.
"Làm chậm hơn đối thủ cũng là đốt cơ hội."
"Cô đang để cảm tính ảnh hưởng vào đánh giá."
Câu đó — "cảm tính" — khiến Minh Anh dừng lại.
Không phải vì câu đó sai. Mà vì đây là lần đầu tiên anh ta dùng từ đó với cô, và nó chạm vào đúng chỗ cô hay tự phê phán mình: rằng cô đôi khi để cảm xúc làm mờ phán đoán.
"Được." Cô đứng dậy, thu dọn tài liệu. "Tôi sẽ làm lại đề xuất với đủ số liệu theo yêu cầu của anh."
Giọng cô bình thản — quá bình thản, kiểu bình thản của người đang cố không để lộ ra mình bị chạm.
Gia Hưng nhìn cô, và cô biết anh ta đủ tinh tế để nhận ra sự khác biệt.
"Minh Anh—" Anh ta bắt đầu.
"Tôi sẽ gửi file vào chiều." Cô bước ra khỏi phòng họp.
Buổi chiều, cô làm lại đề xuất — thêm số liệu vào, tổng hợp dữ liệu thị trường, cẩn thận hơn trong từng luận điểm. Xong xuôi cô gửi đi, không kèm gì thêm.
Về nhà, cô thay đồ, pha cà phê, ngồi ở bàn làm việc nhìn ra cửa sổ và tự hỏi tại sao lần này khó chịu hơn những lần trước.
Câu trả lời cô không muốn nhận: vì lần này anh ta không chỉ là đồng nghiệp nữa. Và khi không còn chỉ là đồng nghiệp, lời phê bình mang thêm trọng lượng.
Đó là vấn đề với việc để người khác trở nên gần hơn.
Chuông cửa rung lúc tám giờ tối.
Cô mở cửa. Gia Hưng đứng đó, tay cầm hộp đồ ăn mang về.
"Tôi mua nhiều hơn cần." Anh ta đưa hộp ra. "Cô ăn chưa?"
Cô nhìn hộp đồ ăn. Nhìn anh ta. "Đây là cách anh xin lỗi à?"
"Đây là cách tôi mua đồ ăn nhiều hơn cần." Anh ta giữ nguyên vẻ mặt. "Nhưng cũng là cách tôi xin lỗi. Hai việc không mâu thuẫn nhau."
Minh Anh đứng ở ngưỡng cửa một lúc. "Câu 'cảm tính' lúc sáng—"
"Không đúng chỗ." Anh ta ngắt lời. "Tôi muốn nói là đề xuất của cô có phần thiếu dữ liệu hỗ trợ, không phải cô không đáng tin về mặt chuyên môn. Hai điều đó khác nhau và tôi đã nói không rõ."
Cô nhìn anh ta. Trên mặt anh ta không có vẻ xin lỗi kiểu màu mè — chỉ là thẳng thắn, cụ thể, đúng điểm.
"Vào đi." Cô mở cửa rộng hơn.
Họ ăn tối, nói chuyện về đề xuất mới — lần này không tranh luận mà là thật sự bổ sung cho nhau, anh ta đưa ra số liệu cô chưa tìm thấy, cô đưa ra góc nhìn sáng tạo anh ta chưa nghĩ đến. Đến cuối bữa, cái đề xuất trong đầu cả hai đã khác và tốt hơn hẳn so với buổi sáng.
"Chúng ta làm việc tốt hơn khi không tranh luận." Cô nhận xét.
"Chúng ta làm việc tốt nhất sau khi tranh luận và giải quyết xong." Anh ta sửa lại.
Cô suy nghĩ về điều đó. "Đúng hơn."
Sau khi anh ta về, Minh Anh ngồi một mình và nhận ra: anh ta đã xin lỗi đúng cách — không quá mức, không thiếu, không vòng vo. Cụ thể vào điều sai, phân biệt rõ điều anh ta có ý và điều anh ta không có ý.
Cô đã quen với những lời xin lỗi chung chung không giải quyết được gì. Kiểu xin lỗi này — có địa chỉ rõ ràng — cảm thấy khác.
Và khác theo hướng khiến cô thấy khó hơn để giữ khoảng cách.