Tuyết không rơi ở thành phố này — khí hậu không cho phép — nhưng vào đêm giáng sinh, mưa phùn nhẹ rơi xuống đủ để làm ướt hè phố và làm sáng lên những chuỗi đèn màu trên các con phố.
Minh Anh không có kế hoạch tối nay. Bạn bè rủ đi họp mặt nhưng cô từ chối — không phải vì không muốn gặp bạn bè, mà vì tối nay cô muốn ở nhà. Một mình không phải điều cô sợ. Cô đã học cách ở một mình và không thấy thiếu.
Cô đang nấu mì — lại mì, thực đơn tối của cô không đa dạng lắm — khi nghe tiếng gõ cửa.
Gia Hưng đứng ngoài, áo khoác còn ướt mưa phùn, tay cầm một túi nhỏ. Biểu cảm trên mặt anh ta là biểu cảm của người đã quyết định điều gì đó và đang thực hiện trước khi thay đổi ý kiến.
"Anh nói anh sẽ nói khi tìm được cách nói đúng." Anh ta bắt đầu, đứng ở ngưỡng cửa. "Tôi không chắc đây là cách đúng. Nhưng tôi cũng không chắc có cách đúng hoàn toàn cho chuyện này."
Minh Anh tắt bếp. Quay ra nhìn anh ta. "Anh nói đi."
Anh ta nhìn thẳng vào mắt cô — không nhìn lướt, không nhìn sang chỗ khác, mà là nhìn thẳng theo cách của người đang cố tình không trốn tránh.
"Tôi dọn vào đây không có kế hoạch." Anh ta nói. "Chỉ cần một chỗ mới, không có ký ức. Và rồi tôi gặp cô ở cửa sáng hôm sau." Anh ta dừng một chút. "Tôi không có ý định để ý đến cô theo cách hơn đồng nghiệp. Nhưng có những thứ không hỏi ý kiến mình."
Minh Anh đứng im. Tim đập bình thường — hay ít nhất cô tự nhủ vậy.
"Tôi biết cô đã bị tổn thương." Anh ta tiếp tục. "Tôi cũng vậy. Và tôi biết điều đó làm cho chuyện này phức tạp hơn — vì cả hai đều có lý do để cẩn thận, đều biết cái cảm giác đặt niềm tin vào người và sau đó..." Anh ta không kết thúc câu. Không cần.
"Nhưng tôi cũng biết," anh ta nói tiếp, giọng chắc hơn, "rằng cẩn thận mãi cũng không phải cách sống. Và tôi không muốn nhìn lại sau này và nghĩ rằng mình đã đứng ở cửa nhà cô vào một tối tháng Mười Hai và không nói gì."
Im lặng.
Mưa phùn nhẹ bên ngoài cửa sổ hành lang. Ánh đèn vàng trong căn bếp nhỏ. Nồi mì chưa chín trên bếp đã tắt.
"Gia Hưng." Cô gọi tên anh ta — không phải "anh", không phải họ tên đầy đủ, mà là tên thôi.
Anh ta nhìn cô.
"Tôi cũng có điều muốn nói." Cô bước lại gần hơn, không nhiều — chỉ một bước, nhưng đủ để xóa bỏ khoảng cách lịch sự thông thường. "Tôi tự nhắc mình không nên để ý đến anh từ tuần đầu tiên. Tôi đặt ra quy tắc, tôi giữ ranh giới, tôi tìm đủ lý do để giữ khoảng cách."
"Tôi biết." Anh ta nói khẽ.
"Nhưng quy tắc không có tác dụng lắm." Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Vì tôi vẫn cứ để ý."
Khoảnh khắc đó — giữa câu nói của cô và điều gì đó tiếp theo — dài hơn thực tế. Như thành phố nín lại một nhịp.
Rồi Gia Hưng đặt túi đồ xuống sàn, bước vào trong, và cô không lùi lại.
Lần đầu tiên anh ta ôm cô — không phải kiểu ôm xã giao hay an ủi, mà là ôm theo cách của người đã giữ khoảng cách quá lâu và bây giờ không cần nữa — Minh Anh đứng im một giây.
Rồi cô ôm lại.
Họ đứng như vậy trong bếp một lúc, không ai nói gì. Bên ngoài mưa phùn tiếp tục rơi, đèn màu giáng sinh nhấp nháy trên phố, và thành phố tiếp tục vận hành không quan tâm đến hai người đứng trong căn bếp nhỏ tầng tám.
"Tôi vẫn đang chữa lành." Cô nói vào vai anh ta. "Anh cũng vậy. Điều đó sẽ không biến mất qua một đêm."
"Tôi biết." Anh ta siết nhẹ hơn. "Tôi không kỳ vọng vậy."
"Tôi sẽ vẫn hay đứng ở rìa quan sát."
"Tôi cũng vậy."
"Tôi sẽ vẫn tranh luận với anh ở công ty."
"Tôi hy vọng vậy." Giọng anh ta có gì đó ấm và hơi buồn cười. "Anh làm việc tốt hơn khi có người phản bác."
Cô bật cười — cười thật, vào vai anh ta.
Họ rút ra, nhìn nhau. Trong ánh đèn bếp vàng ấm, Gia Hưng nhìn cô với ánh mắt không còn khoảng cách chuyên nghiệp, không còn thận trọng tự bảo vệ — chỉ là anh ta, thật.
"Nồi mì của cô đang nguội." Anh ta nói.
Cô quay nhìn bếp. "Ừ."
"Tôi mang đồ ăn trong túi." Anh ta nhặt túi lên. "Không phải mì."
Họ nấu ăn cùng nhau trong bếp nhỏ — anh ta biết nấu hơn cô nghĩ, cô chặt rau nhanh hơn anh ta kịp chuẩn bị — tranh nhau cái thớt một lần, cười vì lý do không đáng, và ăn tối bên cửa sổ nhìn ra thành phố mưa phùn lấm tấm sáng đèn màu.
Về sau, khi Minh Anh nghĩ lại, cô không nhớ chính xác từng chi tiết của tối hôm đó. Cô chỉ nhớ cảm giác — cái cảm giác ấm áp không phải vì trời lạnh, không phải vì thức ăn nóng, mà là vì lần đầu tiên từ rất lâu cô ngồi với một người và không cần canh chừng gì cả.
Không cần đo lường khoảng cách. Không cần nhắc nhở bản thân. Chỉ cần ngồi đó, ăn tối, nhìn mưa, và biết rằng người ngồi cạnh mình cũng đang chữa lành, cũng đang học lại cách tin — và cả hai không cần phải vội.
Vết thương không biến mất trong một đêm. Cô biết điều đó.
Nhưng có những thứ bắt đầu lành khi có người ngồi cạnh nhau trong quá trình đó.
Và đôi khi người đó ở ngay cạnh nhà — chỉ cần mở cửa ra là thấy.
— Hết —