Minh Anh không nói với ai về chuyện cũ của cô. Không phải vì xấu hổ — mà vì kể lại thì phải sống lại, và cô đã quyết định không làm vậy nữa.
Chuyện cũ của cô là thế này, gói gọn trong ba câu: Cô từng yêu một người bốn năm. Người đó rời đi mà không giải thích đủ. Cô mất gần một năm để hiểu rằng "không đủ giải thích" tự nó đã là câu trả lời.
Cô ổn bây giờ. Thật sự ổn — không phải kiểu "tôi nói tôi ổn để người khác thôi hỏi", mà là ổn theo nghĩa đã tiêu hóa xong, đã xếp nó vào đúng ngăn, đã học được điều cần học.
Điều cô học được là: đừng để người khác trở thành thứ cô cần.
Vì những thứ cô cần có thể bị lấy đi.
Buổi chiều thứ Năm, công ty có sự kiện nhỏ — sinh nhật một đồng nghiệp, bánh kem và nước ngọt trong phòng họp lớn. Mọi người cười nói ồn ào, và Minh Anh đứng ở góc phòng cầm ly nước, quan sát.
Cô hay làm vậy ở những chỗ đông người — đứng ở rìa, nhìn vào, không hẳn là tham gia. Không phải vì cô không thích người — mà vì cô thoải mái hơn khi quan sát hơn là bị quan sát.
"Cô hay đứng góc phòng." Gia Hưng bước đến đứng cạnh cô, tay cũng cầm ly nước, cũng đứng ở góc phòng.
"Anh cũng vậy." Cô nhận ra.
"Tôi biết." Anh ta nhìn về phía đám đông đang hát happy birthday. "Thú vị hơn khi nhìn vào."
"Anh hay dùng từ thú vị."
"Vì nhiều thứ thật sự thú vị." Anh ta quay nhìn cô. "Cô không thấy vậy sao?"
Minh Anh suy nghĩ một chút. "Tôi hay dùng từ 'đáng chú ý' hơn."
"Gần giống nhau."
"Không hẳn." Cô nhìn về phía trước. "'Thú vị' có cảm xúc. 'Đáng chú ý' chỉ là quan sát."
Gia Hưng im lặng một lúc, như đang cân nhắc điều đó. "Cô cố tình chọn từ không có cảm xúc?"
Câu hỏi đó — thẳng thắn, không vòng vo, không phán xét — khiến Minh Anh quay nhìn anh ta.
"Đôi khi." Cô trả lời thật, không hiểu sao lại trả lời thật.
Anh ta gật đầu. Không hỏi thêm. Không phân tích. Chỉ gật đầu kiểu "tôi nghe, tôi lưu, tôi không ép thêm".
Cuối buổi, khi mọi người chuẩn bị về, đồng nghiệp Linh — người hay tám chuyện nhất phòng — lướt qua nhìn Minh Anh rồi nhìn Gia Hưng, mắt sáng lên với kiểu nhìn mà Minh Anh đã quen và không thích.
"Hai bạn hay đứng cạnh nhau nhỉ." Linh nói, giọng ý nhị.
"Cùng thích đứng góc phòng." Gia Hưng trả lời, giọng phẳng lặng tuyệt đối. "Trùng hợp địa lý."
Linh cười khúc khích, bỏ đi. Minh Anh nhìn sang Gia Hưng.
"Trùng hợp địa lý." Cô nhắc lại.
"Chính xác về mặt kỹ thuật." Anh ta thu dọn ly.
Trên đường về, trong thang máy chỉ có hai người, Minh Anh nhìn số tầng thay đổi và hỏi — không hẳn vì muốn biết, chỉ vì câu hỏi ở đó: "Anh sống một mình từ bao lâu rồi?"
"Hơn một năm." Giọng anh ta không đổi, nhưng ánh mắt nhìn vào bảng số tầng, không nhìn cô.
Cô không hỏi thêm. Vì cô biết có những con số — một năm, hai năm, bốn năm — mà đằng sau nó là những câu chuyện người ta chưa sẵn sàng kể.
Và cô biết điều đó vì cô cũng có những con số như vậy của riêng mình.
Thang máy mở ra tầng tám. Họ đi về hai cánh cửa của mình.
"Ngủ ngon." Anh ta nói trước khi vào nhà.
"Anh cũng vậy." Cô đáp.
Đơn giản. Bình thường. Như hàng xóm.
Nhưng Minh Anh nằm xuống giường tối đó và nhận ra — lần đầu tiên từ rất lâu — cô không cảm thấy một mình theo cái cách cô hay cảm thấy vào buổi tối.
Cô không biết nên nghĩ gì về điều đó.