Cuối tuần đầu tiên kể từ khi Gia Hưng dọn vào, Minh Anh quyết định thiết lập quy tắc.
Không phải vì cô muốn kiểm soát — cô không phải người như vậy. Mà vì cô đã học được, theo cách đau đớn nhất có thể, rằng ranh giới rõ ràng ngay từ đầu sẽ tiết kiệm rất nhiều đau đầu về sau.
Cô gõ cửa 802 vào sáng thứ Bảy, tay cầm một túi bánh mì — mua thêm vì tiện, không phải vì muốn tử tế.
Gia Hưng mở cửa, tóc ướt, áo sơ mi chưa cài hết cúc.
Minh Anh nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Tôi mang bánh mì. Đổi lại anh nghe tôi nói ba phút."
Anh ta nhìn túi bánh mì. "Vào đi."
Căn hộ 802 trông y chang căn hộ của cô về mặt cấu trúc, nhưng khác hoàn toàn về cách sắp xếp. Không có nhiều đồ đạc — chỉ những thứ cần thiết, mỗi thứ ở đúng vị trí, không thừa không thiếu. Sách xếp theo màu gáy. Bàn làm việc quay mặt ra cửa sổ. Không có ảnh trên tường.
Minh Anh ngồi xuống ghế bếp, đặt túi bánh mì lên bàn. "Quy tắc."
Anh ta ngồi đối diện, cầm một cái bánh mì lên. "Nghe."
"Một — ở đây chúng ta là hàng xóm, không phải đồng nghiệp. Chuyện công ty không mang về nhà." Cô giơ ngón tay lên đếm. "Hai — không ghé nhà nhau không báo trước, trừ khẩn cấp. Ba — nhạc sau mười một giờ đêm phải đeo tai nghe. Bốn—"
"Cô có bao nhiêu quy tắc?" Anh ta hỏi, đang ăn bánh mì.
"Bốn thôi." Cô tiếp tục. "Bốn — chuyện ở đây ở đây, chuyện ở công ty ở công ty. Không trộn lẫn."
Gia Hưng nhai bánh mì, nhìn cô. "Quy tắc bốn giống quy tắc một."
"Nhấn mạnh thêm."
"Được." Anh ta đặt bánh mì xuống, nhìn thẳng vào mắt cô. "Tôi có thêm một quy tắc."
"Quy tắc gì?"
"Nếu một trong hai bên cần giúp đỡ — thật sự cần, không phải kiểu 'tôi tự lo được' — thì nói thẳng ra." Giọng anh ta bình thản nhưng trong đó có gì đó cẩn thận. "Không vòng vo, không gợi ý xa xôi."
Minh Anh nhìn anh ta. "Anh nghĩ tôi kiểu người hay vòng vo à?"
"Tôi nghĩ mọi người đều có xu hướng vòng vo khi cần giúp đỡ." Anh ta cầm cốc cà phê lên. "Kể cả tôi."
Câu đó — thêm "kể cả tôi" vào cuối — khiến Minh Anh dừng lại một chút.
Không nhiều người thừa nhận điểm yếu của mình thẳng thắn như vậy, đặc biệt là trong câu đầu tiên của một cuộc trò chuyện.
"Được." Cô gật đầu. "Năm quy tắc."
"Năm quy tắc." Anh ta đồng ý.
Họ ăn bánh mì trong im lặng thoải mái một cách bất ngờ. Qua cửa sổ, thành phố sáng thứ Bảy nhộn nhịp bên dưới — tiếng xe, tiếng người, ánh nắng sớm vàng nhạt.
"Anh dọn vào đây vì sao?" Cô hỏi, không hẳn vì tò mò, chỉ vì câu hỏi xuất hiện trong đầu.
Gia Hưng nhìn ra cửa sổ một lúc trước khi trả lời. "Căn hộ cũ... không còn phù hợp nữa."
Câu trả lời ngắn, không giải thích thêm. Minh Anh nhận ra anh ta không muốn đi sâu hơn, và cô không hỏi thêm — vì cô hiểu cái cảm giác có những nơi, những thứ không còn phù hợp nữa mà giải thích thêm thì chỉ thêm mệt.
"Tòa nhà này yên tĩnh." Cô nói thay. "Ban quản lý tốt. Hàng xóm tầng dưới hay nấu phở, thứ Bảy buổi sáng mùi bay lên đây."
Như để minh chứng, một làn hương phở nhẹ lướt qua cửa sổ hé mở.
Gia Hưng nhìn ra ngoài. "Biết rồi." Và khóe môi anh ta — chỉ một bên, rất khẽ — nhích lên.
Minh Anh nhìn thấy điều đó. Trong sáu tháng làm việc cùng nhau, cô chưa từng thấy anh ta cười — dù chỉ khẽ thế này.
Cô không biết tại sao điều đó lại đáng chú ý đến vậy.
Cô về nhà, rửa bát, mở laptop làm việc, và tự nhắc mình rằng đây chỉ là hàng xóm. Quy tắc một: chuyện công ty không mang về nhà. Và quy tắc không được nói ra nhưng quan trọng nhất — đừng để bản thân bắt đầu quan tâm theo cách sẽ khó dừng lại.
Cô đã học bài học đó rồi. Một lần là đủ.