Căn hộ 802 trống đã được ba tháng.
Trần Minh Anh biết điều này vì cô sống ở 801 — sát vách — và ba tháng nay cô ngủ ngon hơn bất kỳ thời điểm nào trong hai năm qua, không có tiếng nhạc vọng qua tường lúc nửa đêm, không có mùi đồ ăn lạ len lỏi dưới khe cửa, không có ai gõ cửa nhầm vào lúc bảy giờ sáng thứ Bảy.
Sự yên tĩnh hoàn hảo.
Rồi vào một tối thứ Sáu của tháng Mười, khi Minh Anh đang ngồi ăn mì gói lúc mười giờ đêm và xem lại bản kế hoạch marketing cho tuần sau — cô nghe tiếng động bên 802.
Tiếng lê đồ đạc. Tiếng hộp carton đặt xuống sàn. Tiếng ai đó thở dài rất to, kiểu thở dài của người vừa leo lên tám tầng cầu thang với đống hành lý nặng.
Hàng xóm mới.
Minh Anh nhìn bát mì, nhìn tường, rồi tiếp tục ăn mì.
Không phải việc của cô.
Sáng hôm sau, cô mở cửa ra ngoài lấy báo — thói quen từ hồi còn ở nhà bố mẹ, dù bây giờ tin tức đã đọc trên điện thoại hết rồi — và suýt đâm thẳng vào một người đang đứng ngoài cửa 802, tay cầm chìa khóa, nhìn xuống điện thoại.
Người đó ngẩng đầu lên.
Minh Anh nhìn vào khuôn mặt đó và cảm thấy não mình xử lý thông tin theo hai luồng song song:
Luồng một — nhận diện: đây là Phạm Gia Hưng, Trưởng phòng Chiến lược của công ty cô, người mà tuần trước cô vừa có một cuộc tranh luận nảy lửa kéo dài bốn mươi phút về ngân sách quý bốn.
Luồng hai — phản ứng vật lý: người này cao hơn cô nhớ, tóc rối kiểu vừa ngủ dậy, mặc áo phông cũ và quần ngắn, và trông... rất bình thường theo cách mà cô chưa từng thấy ở công ty.
"Trần Minh Anh." Hắn nói, giọng bằng phẳng như đang điểm danh.
"Phạm Gia Hưng." Cô đáp, giọng bằng phẳng không kém.
Họ nhìn nhau.
"Cô sống ở đây?" Hắn hỏi.
"Từ hai năm trước." Cô chỉ vào cửa 801. "Anh mới dọn vào tối qua?"
"Ừ." Hắn nhìn quanh hành lang, rồi nhìn lại cô. Trên mặt không có gì đặc biệt — không vui vẻ kiểu "ồ thật trùng hợp", không khó chịu kiểu "thôi xong", chỉ là... tiếp nhận thông tin. "Thú vị."
"Thú vị không phải từ tôi sẽ dùng." Cô nhặt tờ báo dưới chân, quay vào nhà. "Sáng thứ Hai gặp ở công ty."
"Cô không hỏi tôi cần giúp gì không?" Hắn gọi với theo.
"Anh trông không cần được giúp." Cô đóng cửa lại.
Bên trong, cô đứng tựa cửa một giây, nhìn lên trần nhà.
Phạm Gia Hưng. Hàng xóm mới của cô là Phạm Gia Hưng.
Người đàn ông mà cô đã tranh luận không dưới mười lần trong sáu tháng qua, người luôn phản bác đề xuất của cô bằng dữ liệu lạnh lùng và logic không có chỗ cho cảm tính, người mà đồng nghiệp gọi là "máy tính biết đi" sau lưng.
Sự yên tĩnh hoàn hảo chính thức kết thúc.
Thứ Hai, văn phòng công ty Nexus trên tầng mười hai của tòa nhà Landmark, Minh Anh bước vào phòng họp và thấy Gia Hưng đã ngồi sẵn với laptop mở và cốc cà phê đen.
"Ngủ ngon không?" Anh ta hỏi mà không nhìn lên.
"Tường mỏng vừa đủ." Cô đặt túi xuống, ngồi đối diện. "Anh về lúc mấy giờ tối qua? Tôi nghe tiếng cửa."
"Mười một rưỡi." Anh ta lật trang trong cuốn sổ tay. "Cô còn thức lúc mười một rưỡi?"
"Tôi hay thức muộn."
"Tôi cũng vậy." Anh ta nhìn lên, và trong ánh mắt đó — chỉ một thoáng — có gì đó không phải là sự thản nhiên chuyên nghiệp thường ngày. Như một ghi chú nhỏ được lưu lại. "Thú vị."
"Anh lại dùng từ đó."
"Vì đó là từ chính xác nhất."
Đồng nghiệp khác lần lượt vào phòng, cuộc họp bắt đầu, và mọi thứ trở lại bình thường — hoặc ít nhất là trông có vẻ bình thường.
Nhưng Minh Anh nhận ra, lần đầu tiên sau sáu tháng ngồi họp cạnh Gia Hưng, rằng cô đang chú ý đến những thứ mình chưa từng chú ý: cách anh ta gõ bút lên bàn khi đang suy nghĩ, cách anh ta nghiêng đầu sang trái trước khi phản bác một ý kiến, cách cốc cà phê của anh ta luôn đặt bên phải laptop dù bàn tay thuận của anh ta là tay trái.
Cô không biết tại sao mình để ý những điều đó.
Cô cũng không thích việc mình không biết tại sao.