"Kế hoạch không bao giờ sống sót sau tiếp xúc với thực tế. Nhưng con người thì khác — đôi khi."
Ba ngày lên kế hoạch. Và đến ngày thứ ba — ngày giao dịch giữa Lực và đại diện Ouroboros — tất cả bốn người họ đều biết kế hoạch có thể sụp đổ ở ít nhất mười hai điểm khác nhau.
Địa điểm giao dịch: khu resort biệt lập ở Ninh Bình, cách Hà Nội hai tiếng xe. Lực sẽ đến với bốn vệ sĩ. Phía Ouroboros sẽ gửi một đại diện cấp cao và một đội bảo vệ — không rõ quân số. Giao dịch dự kiến lúc mười giờ tối.
Mục tiêu của Khải: không phải giết Lực. Không phải ngăn giao dịch bằng bạo lực. Mà là phải lấy bằng chứng — thu âm toàn bộ cuộc giao dịch, kèm với dữ liệu Thu Hà đã sao chép — và phát tán đến một danh sách báo chí quốc tế, tổ chức nhân quyền, và đại diện ngoại giao mà Châu đã chuẩn bị từ trước. Tất cả cùng một lúc, không thể chặn lại.
Đây không phải cuộc chiến trong bóng tối. Đây là lần đầu tiên Khải quyết định đưa bóng tối ra ánh sáng.
✦ ✦ ✦
Mười giờ kém hai mươi phút. Resort Ninh Bình. Khải nằm phục trong bụi cây cách tòa nhà chính ba trăm mét, kính ngắm đêm quan sát từng động tĩnh.
Toàn ở vị trí thứ hai — gần lối thoát phía bắc, nhiệm vụ đảm bảo không ai rời đi trước khi Châu hoàn tất phát tán dữ liệu. Thu Hà đang ở Hà Nội với Châu, hai người trên ba laptop, kiểm tra từng kết nối trong danh sách nhận.
Lực đến lúc chín giờ năm mươi lăm. Đại diện Ouroboros đến lúc mười giờ kém mười — đây là khi Khải nhìn qua kính và đứng tim nửa giây.
Đại diện Ouroboros không phải người nước ngoài. Không phải ai trong danh sách mà Châu đã cung cấp. Đó là một người đàn ông mà Khải nhận ra ngay từ bước đi và cách đứng — dù đã ba năm, dù bóng tối, dù khoảng cách ba trăm mét.
Khải bật mic liên lạc: "Châu. Tôi cần xác nhận danh tính một đối tượng."
"Nói."
Khải mô tả. Châu chạy đối chiếu. Bảy giây. Mười giây. Mười lăm giây.
"Khải." Giọng Châu lần đầu tiên trong ba ngày có vẻ căng thẳng thật sự. "Tôi cần anh bình tĩnh khi nghe điều này."
"Nói."
"Đối tượng là Trần Minh Quân. Đại tá, cựu phó chỉ huy Nhóm Sigma. Được ghi nhận tử vong tại Hà Giang hai năm trước."
Im lặng hoàn toàn trên kênh liên lạc. Rồi giọng Toàn, từ vị trí thứ hai: "Khải. Đó là Quân."
"Tôi biết," Khải nói. Giọng anh bằng phẳng đến mức đáng sợ. "Tôi biết."
Trần Minh Quân. Đồng đội. Người anh từng tin tưởng tuyệt đối. Người mà anh đã khóc — theo cách đàn ông không được phép khóc, trong bóng tối một mình — khi biết tin "tử vong" ở Hà Giang.
Người đã phản bội nhóm Sigma và giả chết để làm đại diện thường trực cho Ouroboros.
Mười lăm phút sau, trong phòng họp kính của tòa nhà resort, Lực và Quân bắt đầu cuộc giao dịch. Thiết bị nghe lén của Khải — cài từ trước nhờ sơ đồ của Thu Hà — thu âm rõ ràng từng từ.
Và lúc đó, điện thoại vệ tinh của Châu báo hiệu: dữ liệu đang được phát tán. Không thể thu hồi. Không thể chặn. Đang đến tay hơn hai trăm địa chỉ trên toàn thế giới.
Chiến dịch Tẩy Trắng — trong vòng ba mươi phút — sẽ không còn là bí mật nữa.
Khải hạ kính ngắm. Nhìn vào bóng tối của khu rừng Ninh Bình xung quanh. Và lần đầu tiên trong ba năm, anh thở ra — thở ra thật sự, không phải thở để kiểm soát nhịp tim hay chuẩn bị cho hành động tiếp theo.
Chỉ thở.