"Tôi không tin anh. Anh không tin tôi. Nhưng chúng ta có cùng kẻ thù — điều đó tạm thời đủ rồi."
Người thứ ba họ cần là người cuối cùng Khải muốn gặp lại.
Trung tá Phạm Đức Toàn — cựu chỉ huy trực tiếp của Khải trong nhóm Sigma, người duy nhất ngoài Khải còn sống sót sau đêm Hà Giang, và người mà Khải đã không liên lạc trong hai năm vì anh không chắc Toàn có dính líu đến vụ phản bội hay không.
Châu tìm được Toàn đang sống dưới danh tính giả tại Đà Lạt — mở một quán cà phê nhỏ trên đường Trần Phú, bán cà phê phin và sống như người đã rời bỏ tất cả. Theo dữ liệu Châu có, tên Toàn cũng nằm trong danh sách bảy mươi ba người.
Khải đến Đà Lạt bằng xe máy — mười tiếng đường, vai vẫn còn đau, xương sườn thắt mỗi khi xe qua ổ gà. Anh đến quán lúc buổi sáng, khi chỉ có hai khách ngồi trong góc. Toàn đứng sau quầy, đang xay cà phê, lưng quay về phía cửa.
Nhưng khi Khải bước vào, Toàn nói mà không quay người: "Tôi biết anh đến từ lúc anh đỗ xe ngoài đường."
✦ ✦ ✦
Họ ngồi ở bàn sau cùng, ly cà phê phin chưa uống, nhìn nhau qua khoảng không gian của hai năm im lặng và tất cả những thứ không được nói ra trong thời gian đó.
"Tôi không phản bội nhóm," Toàn nói trước. Không giải thích, không biện hộ — chỉ nói thẳng như người đã nghĩ câu này đủ nhiều lần để không cần thêm lời nào.
"Tôi biết," Khải nói. "Bây giờ tôi biết."
"Ai?"
Khải nói tên. Toàn nhìn xuống ly cà phê. Không ngạc nhiên — chỉ là cái gật đầu nhẹ của người vừa xác nhận điều họ đã ngờ từ lâu.
"Tôi cần anh," Khải nói. "Bốn ngày. Sau đó anh có thể trở lại đây và bán cà phê đến hết đời nếu muốn."
Toàn ngước lên: "Bảy mươi ba người?"
"Anh biết?"
"Tôi là một trong số đó." Toàn đứng dậy, cởi tạp dề treo lên móc. "Cho tôi năm phút đóng cửa quán."
Người thứ tư — và người Khải không ngờ nhất — tự xuất hiện.
Tối hôm đó, khi ba người họ đang ngồi trong phòng khách sạn nhỏ ở Đà Lạt vạch kế hoạch, cửa phòng bị gõ ba lần. Khải và Toàn đứng dậy cùng lúc, tay đặt lên súng. Châu mở cửa.
Bên ngoài là Thu Hà.
Không mặc vest đen lần này — mặc áo mưa xanh ướt sũng, tóc dính bết vào mặt, và trong tay cầm một USB drive nhỏ.
"Trước khi anh bắn," cô nói với Khải, "hãy để tôi nói một câu."
"Một câu," Khải nói.
"Tôi là ARIA — điệp viên Ouroboros. Điều đó đúng. Nhưng tôi cũng là người đã gửi tin nhắn cảnh báo cho anh tối hôm đó trong tòa Diamond." Cô đặt USB lên bàn. "Và đây là toàn bộ hồ sơ hoạt động của Ouroboros tại Việt Nam trong mười hai năm qua — bao gồm mọi cái tên, mọi giao dịch, mọi mệnh lệnh. Tôi đã sao chép nó trong ba năm."
Im lặng trong phòng. Rồi Châu hỏi: "Tại sao?"
Thu Hà nhìn cô — rồi nhìn Khải. "Vì tôi đã lấy lệnh thanh lý một người vô tội. Người đó là em trai tôi. Ông ta phát hiện ra điều gì đó về Ouroboros và báo cáo lên cấp trên — cấp trên đó là người của Ouroboros, và em tôi bị xử lý ba tháng sau. Tôi đã xâm nhập vào tổ chức để tìm ra ai ra lệnh. Và bây giờ tôi biết."
Khải nhìn cô. Nhìn USB drive. Nhìn Châu — người đang phân tích từng micro-expression trên khuôn mặt Thu Hà với cái nhìn của người quen phân biệt thật giả.
Châu gật đầu nhẹ với anh — tín hiệu nhỏ: cô ta nói thật.
Khải hạ tay khỏi súng.
"Ngồi xuống," anh nói với Thu Hà. "Và kể hết."
Bốn người. Mỗi người từ một phía khác nhau của tấm gương — điệp viên, điều phối viên, cựu đặc công, kẻ cài vào từ phía đối lập. Không ai trong số họ lẽ ra phải ngồi cùng một bàn. Không ai trong số họ tin nhau hoàn toàn.
Nhưng trong ba ngày tiếp theo, họ sẽ phải hoạt động như một đội. Vì nếu không — bảy mươi ba người sẽ chết, và Chiến dịch Tẩy Trắng sẽ khép lại hoàn hảo, không dấu vết, như thể nó chưa bao giờ tồn tại.