"Họ nói tôi đang cứu người. Nhưng dữ liệu nói tôi đang giúp kẻ đã bán họ."
Châu làm việc suốt đêm với dữ liệu — mười một tiếng liên tục, chỉ dừng lại để uống cà phê và không ngủ. Khải ngồi cách đó ba mét, vai băng tạm bằng vải sạch, xương sườn đau khi thở sâu, và nhìn gương mặt cô đổi sắc dần theo từng giờ — từ tập trung, sang bối rối, sang một thứ gì đó giống sợ hãi nhưng lạnh hơn sợ hãi.
Lúc bốn giờ sáng, Châu đặt máy tính xuống và nhìn Khải.
"Anh cần nghe điều này và không được phản ứng bằng bản năng," cô nói.
"Tôi đã qua cái tuổi phản ứng bằng bản năng rồi," Khải nói. Đó là câu nói dối lớn nhất anh thốt ra trong năm đó.
"Danh sách này không phải danh sách điệp viên ngầm cần bảo vệ," Châu bắt đầu. "Đây là danh sách các mục tiêu của Chiến dịch Tẩy Trắng — một chiến dịch bí mật được phê duyệt ở cấp cao nhất, nhằm thanh lý toàn bộ điệp viên đã biết quá nhiều về một thỏa thuận nào đó giữa một nhóm trong chính phủ Việt Nam và Ouroboros."
"Một thỏa thuận gì?"
"Tôi chưa giải mã hết. Nhưng những gì tôi đọc được cho thấy — Ouroboros không phải đối thủ của nhóm này. Họ là đối tác. Và danh sách này không phải bị đánh cắp để bán ra ngoài." Cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Khải. "Anh bị cử đi lấy danh sách này để giao lại cho chính người đã ra lệnh tạo ra nó."
✦ ✦ ✦
Khải đứng dậy, đi ra cửa sổ. Bên ngoài, Hà Nội đang ngủ trong màn sương trước bình minh. Ánh đèn đường vàng nhạt. Tiếng còi tàu hỏa xa.
Anh nghĩ về bảy mươi ba cái tên. Lần đầu nghe con số đó, anh nhìn thấy bảy mươi ba con người — những người như anh từng là, làm việc trong bóng tối vì tin rằng có điều gì đó xứng đáng được bảo vệ. Bây giờ anh biết: bảy mươi ba người đó đã bị người của họ bán.
Và anh — người được cử đến để "cứu" họ — đã suýt hoàn thành công đoạn cuối cùng của cuộc thanh lý.
"Nam biết điều này từ đầu," Khải nói — không phải câu hỏi.
"Rất có thể." Châu đứng dậy, bước đến cạnh anh. "Khải — anh và tôi đều không còn an toàn nữa. Họ biết anh đã lấy được dữ liệu. Khi họ phát hiện ra anh biết nội dung thật, họ sẽ không để anh sống."
"Không quan trọng." Khải nhìn cô. "Bảy mươi ba người đó đang ở đâu?"
Châu im lặng.
"Châu. Bảy mươi ba người đó ở đâu?"
"Rải rác ở mười bốn quốc gia. Một số đã bị tiếp cận — tôi không biết còn bao nhiêu người còn sống."
Khải nhìn ra cửa sổ. "Chúng ta cần liên lạc với tất cả số còn lại. Và cần làm điều đó trước khi Nam — hoặc bất kỳ ai đứng sau ông ta — nhận ra chúng ta biết."
"Làm sao? Chúng ta không có đủ nguồn lực—"
"Chúng ta có thứ tốt hơn nguồn lực." Khải quay lại nhìn cô, và trong đôi mắt anh — lần đầu tiên Châu nhìn thấy thứ gì đó không phải lạnh lùng hay tính toán, mà là một thứ cứng hơn và trong hơn: quyết tâm thuần túy. "Chúng ta biết thứ họ không muốn ai biết. Và chúng ta có dữ liệu để chứng minh."
"Anh định làm gì?"
"Không phải thanh lý mục tiêu," anh nói. "Lần này là phơi bày. Tất cả mọi thứ — Chiến dịch Tẩy Trắng, thỏa thuận với Ouroboros, danh sách những kẻ phê duyệt. Không giải quyết trong bóng tối nữa."
Châu nhìn anh lâu. "Làm điều đó, anh sẽ là kẻ thù của rất nhiều người rất quyền lực."
"Tôi đã chết trên giấy tờ ba năm rồi," Khải nói. "Họ không thể giết người đã chết thêm một lần nữa."
Cô nhìn anh thêm một lúc nữa. Rồi, lần đầu tiên trong suốt cuộc đời chọn lựa theo lợi ích cá nhân, Lưu Hoàng Châu — bí danh JADE — gật đầu.
"Được. Nhưng chúng ta cần thêm người. Và chúng ta cần thêm thời gian."
"Chúng ta có bốn ngày trước khi giao dịch diễn ra," Khải nói. "Đủ rồi."
Bên ngoài cửa sổ, bình minh bắt đầu ló dạng sau những mái nhà của Hà Nội cổ. Một ngày mới. Cuộc chiến mới. Và lần đầu tiên trong ba năm, Vũ Minh Khải không còn chiến đấu vì không còn lý do gì để không chiến đấu — mà vì anh đã tìm lại được thứ gì đó xứng đáng để chiến đấu vì nó.