"Tòa nhà cao nhất thành phố. Bảo vệ dày nhất thành phố. Và tôi phải vào trong mà không ai biết."
Lực giữ máy chủ chứa danh sách bảy mươi ba người tại văn phòng làm việc bí mật — không phải tại Cục Phản gián, nơi có quá nhiều mắt nhìn, mà tại tầng bốn mươi hai của tòa tháp Diamond Hanoi, dưới vỏ bọc văn phòng công ty tư vấn chiến lược Hoàng Gia. Thông tin này Châu xác nhận. Và Khải mất hai ngày rưỡi để lên bản đồ chi tiết tòa nhà, lịch trình bảo vệ, và điểm mù trong hệ thống camera.
Tòa tháp Diamond Hanoi: bốn mươi tám tầng, kính xanh, hệ thống bảo mật do công ty Israel thiết kế, hai mươi nhân viên bảo vệ ca đêm, camera phủ kín mọi hành lang và thang máy. Loại tòa nhà mà người bình thường nhìn vào và nghĩ: bất khả xâm phạm.
Khải nhìn vào và nghĩ: mọi hệ thống đều có điểm yếu. Điểm yếu của hệ thống này là con người vận hành nó.
Đêm thứ Ba, 11 giờ kém mười lăm phút.
Khải mặc bộ đồ bảo trì điều hòa — loại công ty nào trong tòa cũng dùng và không ai để ý hai lần. Anh vào qua lối cửa sau dành cho nhà thầu, dùng thẻ từ sao chép từ một nhân viên thật mà Châu cung cấp. Thang máy dịch vụ lên thẳng tầng bốn mươi, anh leo hai tầng cầu thang còn lại.
Tầng bốn mươi hai. Hành lang dài, ánh đèn huỳnh quang xanh lạnh. Hai bảo vệ — không phải bảo vệ thông thường, qua cách đứng và vị trí tay anh biết họ được đào tạo bài bản.
Khải không né tránh. Anh đi thẳng về phía họ, vừa đi vừa bấm điện thoại với vẻ mặt chán ngắt của người đang làm thêm ca đêm.
Hai mươi giây sau, cả hai bảo vệ bất tỉnh — không dùng súng, không dùng dao, không để lại dấu vết rõ ràng. Đây là thứ mà mười lăm năm đào tạo mang lại: khả năng làm bất tỉnh một người trong vòng ba giây mà nhìn từ camera chỉ như một cái vỗ vai.
Văn phòng Hoàng Gia: cửa khóa bằng mã số bốn chữ số và nhận dạng vân tay. Mã số — Châu đã cung cấp. Vân tay — Khải dùng bản sao silicon đã chuẩn bị từ trước, lấy dấu vân tay từ ly cà phê Lực bỏ lại tại một buổi họp mà Châu đã sắp xếp anh theo dõi từ xa.
Cửa mở.
Bên trong, văn phòng tối và lạnh — điều hòa để ở mức hai mươi độ, lý tưởng cho máy chủ chạy liên tục. Khải bật đèn pin nhỏ, quét nhanh căn phòng. Bàn làm việc. Tủ hồ sơ. Và ở góc xa — một rack máy chủ nhỏ, đèn xanh nhấp nháy.
Anh kết nối thiết bị sao chép dữ liệu — loại Châu cung cấp, trị giá bằng một chiếc xe hơi — vào cổng USB. Bắt đầu truyền dữ liệu. Bốn phút hai mươi giây theo ước tính.
Đến phút thứ ba, điện thoại anh rung. Tin nhắn từ số lạ, mã hóa: "Thoát ngay. Họ biết anh ở đó."
Khải không rút thiết bị. Anh không biết ai gửi tin nhắn — nhưng anh biết nếu dừng lại bây giờ, toàn bộ công sức hai ngày qua là vô nghĩa. Anh nhìn đồng hồ. Một phút hai mươi giây còn lại.
✦ ✦ ✦
Họ đến ở giây thứ tám mươi. Không phải bảo vệ tòa nhà — bốn người mặc thường phục, di chuyển như chuyên nghiệp, đã biết chính xác anh ở đâu trong căn phòng tối.
Khải rút thiết bị đúng lúc truyền xong. Nhét vào túi áo trong. Đứng dậy.
Bốn người. Góc phòng tối. Và một cửa sổ tầng bốn mươi hai phía sau lưng.
Những gì xảy ra trong ba mươi giây tiếp theo không phải là trận chiến theo nghĩa điện ảnh — không có thời gian cho những đòn đẹp mắt hay lời thoại kịch tính. Đó là ba mươi giây của bản năng thuần túy, của cơ thể hoạt động trước khi não kịp xử lý, của sự sống còn được luyện tập đến mức trở thành phản xạ.
Kết quả: ba người bất tỉnh, một người bị thương ở vai — do Khải dùng làm lá chắn khi đẩy qua cửa sổ thoát hiểm. Bản thân Khải: rách vai phải do mảnh kính, gãy một xương sườn do bị đập vào bậu cửa, và đang đứng trên đường ray thoát hiểm bên ngoài tầng bốn mươi hai lúc nửa đêm trong gió lạnh tám độ.
Anh nhìn xuống. Bốn mươi hai tầng. Hà Nội lung linh ánh đèn bên dưới.
Rồi anh bắt đầu leo xuống.
Thiết bị sao chép dữ liệu trong túi anh chứa danh sách bảy mươi ba điệp viên. Nhưng khi Châu phân tích dữ liệu đó sáng hôm sau — cô phát hiện ra một điều mà không ai trong số họ ngờ đến: danh sách không phải là bảy mươi ba người cần được bảo vệ. Đó là bảy mươi ba người đang bị theo dõi — bởi chính cơ quan tình báo Việt Nam, do lệnh của một người có quyền lực lớn hơn cả Nam lẫn Lực.