"Kẻ thù trước mặt thì dễ giết. Kẻ thù đứng sau lưng mới là thứ giết chết mày."
Khải không về thẳng căn hộ bí mật. Anh đi bộ ba tiếng trong mưa — không phải vì anh không có xe, mà vì anh cần ba tiếng đó để sắp xếp lại mọi thứ trong đầu. Đây là thứ anh học được từ người thầy đầu tiên dạy anh nghề này: khi thông tin mới làm đảo lộn tất cả những gì mày nghĩ mày biết, hãy đi bộ. Chân di chuyển thì đầu óc mới sắp xếp được.
Nam. Đại tá Nguyễn Hoàng Nam. Người đã dẫn anh vào nhiệm vụ này. Người đã đưa ra thông tin về Lực và danh sách bảy mươi ba người. Người đã hứa cho anh quyền xử lý kẻ phản bội nhóm Sigma.
Và theo Châu — người có lý do riêng để không nói dối — chính Nam đã ký phê duyệt lệnh thanh lý nhóm Sigma hai năm trước.
Khải dừng lại dưới mái hiên một cửa hàng đóng cửa, đốt điếu thuốc — lần đầu tiên trong ba tháng. Khói thuốc tan trong màn mưa. Anh nhìn xuống mặt đường ướt sũng, thấy bóng mình phản chiếu lung linh trong vũng nước.
Có ba khả năng.
Một: Châu nói dối — vì lý do riêng, cô ta muốn anh chĩa vào Nam thay vì Lực. Nhưng tại sao? Lợi ích của cô là gì khi hai phía triệt tiêu nhau?
Hai: Nam biết Khải sẽ tìm ra sự thật và đã chuẩn bị cách giải thích. Nghĩa là nhiệm vụ này là bẫy — nhưng bẫy với mục đích gì?
Ba: Cả Nam lẫn Châu đều đang thao túng anh, và có một tầng thứ ba mà anh chưa nhìn thấy.
Khải hút hết điếu thuốc, vứt tàn xuống vũng nước.
Anh cần thêm thông tin. Và để có thêm thông tin, anh cần đi sâu hơn — dù biết rằng mỗi bước đi sâu hơn là thêm một cái bẫy có thể khép lại.
✦ ✦ ✦
Sáng hôm sau, Khải quay lại căn nhà ống phố Phất Lộc — nhưng lần này không gõ cửa. Anh leo lên mái nhà đối diện từ lúc bốn giờ sáng và quan sát.
Đến sáu giờ, Thu Hà ra ngoài mua đồ ăn sáng. Đến bảy giờ rưỡi, một chiếc xe sedan đỗ lại hai phút trước cửa — cửa xe không mở, nhưng có trao đổi qua cửa kính hé. Thu Hà đứng ngoài, cầm một phong bì nhỏ. Xe đi.
Khải nhớ biển số. Anh chạy nó qua hệ thống của Châu — người giờ đây tạm thời là nguồn thông tin duy nhất anh có thể tin hơn Nam.
Kết quả trả về trong bốn mươi phút: xe đăng ký cho một công ty tư vấn tài chính ở quận Hoàn Kiếm. Công ty đó — theo hồ sơ thuế và giấy phép kinh doanh hoàn toàn sạch bóng — là một trong bốn mươi hai công ty vỏ mà Ouroboros dùng để che giấu hoạt động ở Việt Nam.
Thu Hà đang báo cáo cho Ouroboros.
Khải gọi cho Châu: "Cô có hồ sơ về một người tên Nguyễn Thu Hà không?"
Đầu dây kia im lặng ba giây — đủ để Khải biết đây không phải là câu hỏi bất ngờ với Châu.
"Bí danh ARIA," Châu nói. "Điệp viên cấp hai của Ouroboros. Chuyên thao túng đối tượng thông qua tiếp cận cảm xúc và tạo dựng lòng tin."
"Cô biết cô ta từ trước khi tôi hỏi."
"Tôi biết nhiều thứ trước khi anh hỏi, Khải. Đó là lý do anh nên nói chuyện với tôi nhiều hơn."
Khải cúp máy. Ngồi trên mái nhà trong gió lạnh, anh nhìn lên bầu trời Hà Nội đang chuyển từ xám sang xanh nhợt của buổi sáng mùa đông.
Vậy là cả Thu Hà lẫn Nam đều không phải những gì họ tự giới thiệu. Câu hỏi không còn là ai phản bội ai — câu hỏi là ai đang muốn anh làm gì, và cho mục đích gì.
Danh sách bảy mươi ba điệp viên ngầm. Anh trở lại với điểm đó. Nếu danh sách đó là thật — và mọi bằng chứng anh có đều chỉ ra là thật — thì bất kể ai đang thao túng ai, bảy mươi ba người vô tội vẫn sẽ chết nếu không ai ngăn lại.
Khải đứng dậy, nhìn xuống căn nhà ống bên dưới.
Anh không thể tin Nam. Không thể tin hoàn toàn Thu Hà. Không thể chắc chắn về Châu. Nhưng anh có thể tin vào một thứ duy nhất còn lại trong anh sau tất cả những năm tháng này — cái bản năng cho anh biết điều gì là đúng và điều gì cần làm, dù không có ai ra lệnh.
Anh sẽ ngăn danh sách đó bị bàn giao. Nhưng anh sẽ làm theo cách của anh. Không theo kịch bản của Nam, không theo kịch bản của Ouroboros.
Theo kịch bản của Vũ Minh Khải — người đã chết trên giấy tờ và vì vậy không còn gì để mất nữa.
Khải chưa biết rằng trong lúc anh đang xây dựng kế hoạch riêng, cả Nam lẫn Ouroboros đều đã tính đến khả năng này. Và người duy nhất chưa được tính đến — người sẽ thay đổi tất cả — là một kẻ thứ tư mà chưa ai nhắc đến.